Khi tôi bước lên bậc Trung học, ba tôi hứa nếu cuối năm được điểm cao thì ba sẽ mua cho tôi một chiếc xe đạp mới mà tôi được tự chọn. Từ khi biết đạp xe hai bánh cho tới giờ, tôi chỉ đi xe đạp cũ. Những chiếc xe … Tiếp tục đọc
Thuở ấy mẹ tôi phá đất hoang. Rừng tre xanh ngắt cỏ bạt ngàn. Đốt rẫy, khai mương trồng cây trái. Từng ụ tre gai cháy lửa tràn Mẹ như lính trận đang xông pha Thân gầy lọt thỏm giữa đại trà Lòn lách đốn tre, tay rìu rựa Gai nhọn … Tiếp tục đọc
Ai nghe thấy tên thành phố Seattle đều ngán về cái mưa dai dẳng, một năm gần sáu tháng trời. Biểu tượng của Seattle là một người cầm dù. Nắng ở đây hiếm hoi như hạnh phúc Anh có về gọi nắng đến cho em…(thơ Trần Mộng Tú) Vậy mà chúng … Tiếp tục đọc
Lê Hoài Nam Cùng trong một huyện Nghĩa Hưng, từ thị trấn Liễu Đề nơi phần lớn gia đình tôi đang sinh sống đến thôn Quần Vinh, xã Nghĩa Thắng nơi sinh ra và dung dưỡng một con người đầy ấn tượng tên là Vũ Ngọc Bao, dù đi xe máy hay … Tiếp tục đọc
Dưới đây là phần trích lược hồi ký “Căn nhà An Đông của mẹ tôi” của nhà văn Nguyễn Tường Thiết, con trai út của nhà văn Nhất Linh – người thành lập và cây bút chính của nhóm Tự Lực văn đoàn. Vốn là hàng xóm sát vách với tiệm cơm … Tiếp tục đọc
Có những kỷ niệm thấm sâu vào tâm trí bắt nguồn từ những món ăn dân dã, đậm chất quê nhà. Ở đó có bàn tay chăm lo của mẹ qua từng cách chế biến tạo thêm sự phong phú trong mỗi món tưởng chừng như đơn giản ấy tượng trưng cho … Tiếp tục đọc
1. Quen Khanh đã ba năm, tôi không hề biết anh là người Huế. Anh nói tiếng Nam ngọt xớt. Những danh từ rất Nam bộ như “hưỡn”, “xí xọn”… anh đều hiểu rõ và đôi khi còn áp dụng vào những câu chuyện khôi hài rất có duyên. … Tiếp tục đọc
Bài viết được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên viết ngay sau khi nghe tin thi sĩ Nguyên Sa mất vào ngày 18.4.1998. Trong bài này, Ngô Thụy Miên sẽ nói về cuộc gặp gỡ định mệnh làm nên mối giao cảm thi – ca, và quá trình phổ các bài … Tiếp tục đọc
Với người khác, đàn Mandoline chỉ là một nhạc cụ đơn thuần. Với tôi, cây đàn Mandoline là một phần cuộc đời, vì nó liên quan đến nhiều người, những thầm kín riêng tư, mối tình đầu thơ dại, nỗi đau đớn, chất chứa trong tâm hồn tôi… Sau nhiều năm không … Tiếp tục đọc
Nó là một nhánh nhỏ từ sông Mekong, ngoằn ngoèo qua chiều ngang nước Lào, rồi dọc theo biên giới Lào Việt? Hay từ nhiều khe trên núi hợp thành? Tôi dốt Địa lý, không biết cái đoạn sông tôi từng xuôi chơi trên … Tiếp tục đọc
Bài tác giả viết, đăng trên tạp chí Sáng Tạo, số 1 tháng 10.1956, lúc đất nước mới chia đôi. Sài Gòn trở thành thủ đô của miền Nam. Sài gòn thủ đô văn hóa Việt Nam : Không phải là một danh từ, một câu nói xuông nhạt. … Tiếp tục đọc
Năm 1966, tôi đang học đại học ở Sài Gòn thì cha tôi ở quê viết thư vào bảo: “Quê mình mất an ninh rồi, cha mẹ phải bỏ quê mà tản cư xuống quận lỵ tỵ nạn. Trong một đêm, địch về làng bắn giết, đốt phá nhà cửa … Tiếp tục đọc
Không ai sống với quá khứ, nhưng quá khứ đã tạo nên chính ta. Tôi nhớ báo Làng Văn thuở nào có mở mục ”Xóm Cũ” để cho ta viết lại kỷ niệm ”trước khi dĩ vãng bị vùi sâu vào quên lãng, trước khi bụi thời gian xóa … Tiếp tục đọc
Tác giả Từ Dung là con gái út Nhà Văn Hoàng Đạo Nguyễn Tường Long (1907-1948) trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn Tôi không biết phải bắt đầu ra sao khi viết về mẹ tôi, vì có rất nhiều điều để nói. Cũng có thể dưới con mắt chủ quan, tôi … Tiếp tục đọc
Hôm nọ, trong lúc một mình thẩn thơ, chợt nhớ vài câu thơ xưa: “Rượu ngon không có bạn hiền Không mua không phải không tiền không mua. Câu thơ nghĩ đắn đo muốn viết” v.v. Tôi không rành về rượu, cũng không rành về thơ phú gì, chẳng qua trong lúc … Tiếp tục đọc
Các trường trung học thường mang tên một danh nhân như Pellerin, Taberd, Puginier, Pétrus Ký, Chu Văn An, Trưng Vương, Gia Long… nhưng đặc biệt một ngôi trường tọa lạc tại đất thần kinh biểu tượng cho nền giáo dục quốc gia mệnh danh là Trường Quốc Học (Collège National) sánh … Tiếp tục đọc
Đêm, Sài Gòn bây giờ, với Phố đi bộ, con đường gấm hoa của hàng ngàn tuổi trẻ và, thỉnh thoảng, những sân khấu lớn được dựng giữa đất/trời, làm bệ phóng cho những tiếng hát như những phi tiễn, phóng vào vũ trụ, làm mờ cả những tinh tú sáng … Tiếp tục đọc
Tạp ghi của Đỗ Trường Sau 1975, Văn học cũng như con người buộc phải trốn chạy, tìm đường vượt biển. Tưởng chừng, nơi miền đất lạ, dòng văn học tị nạn ấy sẽ chững lại. Nhưng không, nó như những nhánh sông âm thầm vặn mình bồi lên mảnh … Tiếp tục đọc
Đọc chuyện của Kiều Tiên viết, tôi lại nhớ đến một gia đình trong làng quê nôi đã chết đói gần hết gia đình. Gia đình này sống ở gần nhà thờ trên đường xuống tỉnh lỵ Nam Định. Họ có 5 người con lần lượt có tên là : Hiền, Lành, … Tiếp tục đọc
Tác giả tên Triều Phong hiện sống tại Charleston, South Carolina, ghi lại những gì diễn ra trước mắt mình, ngay trước nhà mình, ngay trong khu phố mình sống, vào những giờ phút cuối cùng của miền Nam. Ngày ấy, tác giả vừa tròn 15 tuổi. Viết cho ngày 30 Tháng Tư … Tiếp tục đọc