//
archives

Tùy Bút

This category contains 311 posts

Bửu Chỉ – Hoàng tử bé cô đơn của tôi * Nguyễn Tuyết Lộc

Khi nói đến Bửu Chỉ tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Từ khi Chỉ còn là một cậu bé hay khi Chỉ đã trưởng thành qua bao sự cố đời riêng và thăng trầm lịch sử, hay tập trung vào những năm cuối đời? Quan hệ của Chỉ và tôi là một mối … Tiếp tục đọc

Sài Gòn đêm ba mươi Tết * Hoàng Hải Thủy

“Ngũ đệ… Anh em ta tình thân hơn cốt nhục!…” Ðó là một câu tôi nhớ trong số những câu tôi nhớ của tiểu thuyết Ðồ Long Ỷ Thiên Kiếm của Kim Dung, tác phẩm tiểu thuyết tôi đọc ở Sài Gòn những năm 1960, thời gian tôi ba mươi tuổi. Ðó là câu Dư … Tiếp tục đọc

Mái tóc của Huế xưa * Trần Hoài Thư

1.  Mấy mươi năm rồi, anh vẫn thấy như một buổi sáng nào, hình ảnh em cùng với mái tóc thề buông xỏa. Anh vẫn thấy lại chiếc cầu đá bắt ngang sông An Cựu, và nghe ngân nga hồi chuông nhà thờ lướt thướt vọng về. Anh trồng đôi chân nơi đầu cầu này. … Tiếp tục đọc

Nguyễn Vỹ kể kỷ niệm với Nguyễn Tuân và Lưu Trọng Lư

Nguyễn Vỹ là nhà báo, nhà thơ Việt Nam thời tiền chiến. Các bút hiệu khác của ông là: Tân Phong, Tân Trí, Lệ Chi, Cô Diệu Huyền. Ông là tác giả hai bài thơ: “Gởi Trương Tửu” và “Sương rơi”, từng gây tiếng vang trong nền thơ ca đương thời. Năm 1958, ông đứng ra chủ trương bán nguyệt san Phổ Thông, … Tiếp tục đọc

Bí mật của một câu kinh Phật * Phạm Thành Châu

Vừa rồi, chúng tôi, những người bạn chí thân từ thời còn đi học ở Việt Nam trước 1975, rủ nhau qua Canada thăm mấy ông bạn khác. Chúng tôi đến thành phố Montreal vào mùa hè nên không lạnh lắm. Ở Mỹ hay Canada, nhà cửa, cách sinh hoạt không khác nhau mấy. Và … Tiếp tục đọc

Những ngày với Trịnh Công Sơn * Trần Hoài Thư

1.Trong những lần dưỡng quân,  chúng tôi hay chọn quán này là chỗ để trở về, vì nó là quán đầu tiên trong thành phố mở nhạc Trịnh Công Sơn.. Chúng tôi đến đấy, với ly cà phê đắng, với khói thuốc quyện tròn, để tâm hồn cùng rưng rưng theo những cơn mưa của … Tiếp tục đọc

Chuyện xưa rồi Diễm (2) * Thân Trọng Tuấn

(Tiếp theo kỳ trước) Tài liệu hướng dẫn Theo tôi thì tài liệu hướng dẫn cách thức luyện Dịch Cân Kinh rõ ràng, dễ hiểu, thật thà và chính xác nhất là của Thầy Phêrô Phạm Công Thuận thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Muốn có, xin vào đây https://youtu.be/50o04dgpYPc . Youtube này dài 1 giờ. … Tiếp tục đọc

Chuyện xưa rồi Diễm * Thân Trọng Tuấn

Riêng kính tặng Bác sĩ Gia đình Nguyễn Chí Vỹ M.D. Xin tặng các bạn đọc. – Tuấn. Câu nói “Người Việt Nam chết trên đống thuốc” được truyền miệng từ xưa. Trong đống thuốc này có một phương gần như không tốn tiền mua, nhưng trị được rất nhiều chứng bệnh khó chữa như tiểu đường, … Tiếp tục đọc

Nhà văn Chu Tử * Nguyễn Thụy Long

Kỷ niệm 30 năm ngày giỗ Nhà văn CHU TỬ Buổi sáng ngày 29-4-2005 tôi ngồi trong nhà uống trà một mình, anh tổ phó an ninh khu phố tới trước cửa nhà tôi nhắc nhở treo cờ, kỷ niệm chiến thắng 30-4. Tôi biết chứ, ngày 30-4-1975 là ngày nhà văn nhà báo Chu … Tiếp tục đọc

Tôn Nữ Kim Phượng người họa sĩ xa lạ ấy hay một cây bông Phượng Vàng xưa quý, hiếm của Huế

Họa sĩ Đinh Cường Tôn Nữ Kim Phượng sinh năm 1941 tại Phú Cát, Huế. Tốt nghiệp khóa 2 Cao Đẳng Mỹ Thuật – Huế (1958 – 1962). Huy chương Danh dự do Viện Đại Học Huế trao tặng (1959). Chị mất ngày 25 tháng 8 năm 2000 tại Huế, thọ 60 tuổi. Gia đình … Tiếp tục đọc

Nghiệt ngã chuyện đời * Nguyễn Tuyết Lộc

(Hồi ức)Với từng dòng hồi ức được viết ra sau đây, tôi như đang cấu xé chính lòng mình, và tôi biết việc đụng chạm tới vết thương của những người thân thiết trong họ tộc, thậm chí có thể bị hiểu lầm, nhận những đánh giá sai lệch ngoài ý muốn. Nhưng những cái … Tiếp tục đọc

Nỗi ân hận muộn màng – Tương Giang

Anh Hai là con trai duy nhất mà 30 tuổi vẫn độc thân nên ba má tôi sốt ruột lắm. Hồi đó, tới tuổi băm mà “chưa có gì” thì thế nào cũng xảy ra nhiều suy diễn kiểu như “chắc thằng đó kỹ tính quá”. Đàn ông con trai mà bị mang tiếng kỹ … Tiếp tục đọc

Nước mắm của riêng tôi – Bruce Weigl

Nguyễn Phan Quế Mai dịch Giáo sư Bruce Weigl được biết đến như một hiện tượng của thi ca Mỹ . Sinh ngày 27-1-1949 tại Lorain , Ohio , ông từng tham chiến ở chiến trường Quảng Trị từ năm 1967 đến 1968 và đã chứng kiến những sự thật kinh hoàng của cuộc chiến tranh … Tiếp tục đọc

Tuý Hồng Giữa Chúng Tôi * Mai Thảo

Nhà văn nữ Túy Hồng ngoài đời là người trăm năm của nhà văn Thanh Nam, tôi gặp mặt lần đầu, bấy giờ là khoảng cuối năm 1960. Chị vừa chia tay ngọn núi Ngự, từ biệt giòng sông Hương vào sống với gia đình trong một căn nhà nhỏ giữa khu Nguyễn Cư Trinh … Tiếp tục đọc

Một người đen bạc đỏ tình – Hà Thủy

Chiều cuối tuần trên xứ người, trong cửa tiệm lớn và khá sang trọng, tôi đang lúi húi chọn quần áo bổng giật mình vì đằng sau có người vỗ mạnh vào hai vai, quay lại nhìn, một người đàn ông lớn tuổi với gương mặt quen quen. Chưa kịp phản ứng anh đã cười … Tiếp tục đọc

Bụi tần ơ – Hàng Bè

Tháng 11, trời mưa rả rích, mưa hoài mưa hủy, mưa tạnh được đâu vài tiếng đồng hồ, lại mưa dài dai dẳng .Chiều hôm nay, trời đột nhiên buồn, quăng mưa đá xuống lộp độp, làm mấy bụi rau tần ơ của tui vừa trổ ngọn xanh tươi, bị đá đè, nằm rạp bên … Tiếp tục đọc

Sài Gòn, ngày lạ mặt * Trần Vũ

Tôi trở lại đường Trương Minh Giảng bây giờ mang tên Lê Văn Sỹ. Thận Nhiên chạy xe Dawoo phía trước, tôi lái chiếc Cub phía sau. Nắng loang loáng trên mái tóc Nhiên nhẵn thín. Nắng loá con đường giữa trưa sáng bóng các biển hiệu. Nhà may Thủy Tiên, hiệu sơn Tất Thành, … Tiếp tục đọc

Nói chơi về trà – Ái Văn

Lần trước , tôi lỡ nói phét là sẽ viết tiếp về trà trong một số tới, để cho đủ trọn bài mà tôi lỡ dại (ôi chẳng có cái dại nào giống cái dại nầy!!) đặt đầu đề là : Một Rượu , Một Trà, Một…, Một….” (may là tôi cà lăm chứ viết … Tiếp tục đọc

Chút Huế : Tội hí ! – Hà Thủy

Một buổi chiều cuối năm ghé khu chợ Mỹ mua vài chai rượu uống Giao thừa, đón năm mới, ở vùng nầy người Á đông khá hiếm gặp, đang quanh quẩn chợt nghe nói tiếng “người mình” lại là giọng Huế, nhìn ngang qua thấy hình như là hai mẹ con đang nói chuyện với … Tiếp tục đọc

Ông chồng ba trợn * Phạm Thành Châu

Bà nào có chồng mà khoe “Chồng tôi tốt, lịch sự với tôi, ‘ Phu phụ tương kính như tân’, hoặc chồng tôi yêu thương tôi như ‘cái thuở ban đầu lưu luyến ấy’ thì đúng là người đó đã bị chồng lừa dối hoặc họ tự dối lòng, dối người. Thực ra, chả bà … Tiếp tục đọc

Thư viện