//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Giới thiệu sách, Lan Anh

Khu vườn bé tí của Hàn Lan Anh và Alice in Wonderland.

Aug 10, 2015 (TM)

Lan Anh's Fairy Garden.

Lan Anh’s Fairy Garden.

Lan Anh's Fairy Garden.

Lan Anh’s Fairy Garden.

Lan Anh's Fairy Garden.

Lan Anh’s Fairy Garden.

Cám ơn chị Lan Anh đã gởi hình những khu vườn bé tí mà chị gọi là Fairy Garden của chị. Làm Mai nhớ đến cuốn Alice’s Adventures in Wonderland ngộ nghĩnh của Lewis Carroll hồi xưa còn tiểu học rất thương về cuộc phiêu lưu của một cô bé khi cô rơi xuống thế giới bé nhỏ trong một hang thỏ có một khu vườn đẹp và những nhân vật kì lạ. Dưới đây là hai chương đầu của truyện.
Tống Mai

Rơi xuống hang thỏ – Down the Rabbit Hole (Người dịch: Lê Thị Oanh)
Alice bắt đầu chán ngấy cái việc cứ phải ngồi cạnh chị gái trên bờ đất giữa cánh đồng mà chẳng có việc gì làm cả. Đã đôi lần cô bé ghé mắt vào cuốn sách mà chị cô đang đọc, nhưng trong sách không có tranh ảnh cũng chẳng có lời thoại. “Thế thì đọc làm gì cơ chứ. Sách gì mà không có tranh ảnh cũng chẳng có lời thoại?” Alice thầm nghĩ.

Alice đang cân nhắc xem nếu cô kết một vòng hoa cúc thì có thú vị hơn không, có đáng để cô phải đứng dậy và đi hái hoa không (Cái nóng oi ả của ngày hè khiến Alice buồn ngủ và đầu óc trở nên mụ mị). Đúng lúc đó, đột nhiên, một chú Thỏ Trắng có đôi mắt màu hồng chạy ngang qua ngay sát chỗ cô ngồi.

Chuyện đó thì chẳng có gì đáng để cô bé phải bận tâm, ngoại trừ cái việc cô nghe thấy tiếng thỏ trắng kêu lên:

– Ối trời ơi! Ối trời ơi! Tôi sẽ bị quá muộn mất thôi!

(Sau này nghĩ lại, cô chợt nhận thấy lẽ ra lúc đó cô phải ngạc nhiên lắm mới phải, nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy cô lại thấy sự việc đó là hoàn toàn bình thường). Nhưng đến khi Thỏ Trắng rút chiếc đồng hồ quả quýt từ túi áo gi-lê đang mặc ra, rồi nhìn đồng hồ và vội vã chạy đi thì Alice bật đứng dậy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: chưa bao giờ cô nhìn thấy một con thỏ mặc áo gi-lê có túi, lại còn rút từ đó ra một chiếc đồng hồ quả quýt nữa chứ. Trí tò mò thiêu đốt khiến cô băng qua cánh đồng chạy theo con thỏ và may sao vừa đúng lúc cô thấy Thỏ Trắng chui tọt xuống một cái hang thỏ lớn dưới hàng rào.

Alice lập tức bám theo, chẳng mảy may nghĩ tới việc liệu cô có thể chui ra khỏi cái hang để trở về được không.

Cái hang này tương đối bằng phẳng giống như một đường hầm nhưng rồi đột ngột đâm thẳng vào lòng đất và biến thành một cái giếng, quá đột ngột đến mức Alice chưa kịp nghĩ có nên dừng lại không thì đã thấy mình đang rơi xuống đó rồi.

Không hiểu do cái giếng quá sâu hay do cô rơi xuống chậm mà trong lúc rơi xuống, cô vẫn có khá nhiều thời gian để quan sát xung quanh và tự hỏi điều gì sẽ xảy ra kế tiếp. Thoạt đầu cô cố gắng nhìn xuống dưới để nhận biết phía trước là cái gì. Nhưng trong giếng tối quá nên cô chẳng nhìn thấy gì. Rồi cô nhìn xung quanh và nhận ra những chiếc kệ đựng cốc chén và giá sách được gắn đầy thành giếng. Đây đó còn có những tấm bản đồ và những bức tranh treo trên móc. Alice cầm lấy một cái bình trên kệ khi cô rơi ngang qua. Chiếc bình có dán mảnh giấy đề “Mứt cam” nhưng bên trong chẳng còn tí mứt nào. Thất vọng quá nhưng Alice không muốn ném cái bình xuống giếng vì sợ nhỡ đâu nó sẽ làm chết ai đó. Thế là cô phải cố đặt chiếc bình lên một cái giá khác khi cô rơi ngang qua.

Alice nghĩ: “Chà, sau cú ngã này, mình cho rằng nếu có bị ngã cầu thang thì cũng chẳng hề gì. Thế rồi tất cả mọi người ở nhà sẽ đều nghĩ rằng mình dũng cảm biết bao! Bởi vì mình sẽ không nói bất kì điều gì về chuyện xảy ra hôm nay cho dù mình có bị ngã từ mái nhà xuống đi nữa!” (mà điều này rất có thể xảy ra.)

Alice cứ rơi, rơi mãi. “Lẽ nào lại chẳng bao giờ dừng? Không biết lúc này mình đã rơi được bao nhiêu dặm rồi nhỉ?” Alice tự hỏi rồi cô nói to: “Chắc là mình phải rơi đến gần tâm trái đất ấy chứ. Để xem nào, mình nghĩ có lẽ phải đến bốn ngàn dặm chứ chẳng chơi (Bạn biết đấy, Alice đã tiếp thu được một số kiến thức về môn toán ở trên lớp và giờ đây mặc dù không phải là cơ hội thật tốt để phô trương kiến thức của mình vì lúc này chẳng có ai nghe cô bé nói cả, nhưng dù sao nói ra được cũng là cách khá tốt để luyện bài). Đúng rồi, chắc cũng phải chừng ấy dặm… Nhưng không biết mình đang ở vĩ tuyến hay kinh tuyến nào nhỉ?” (Alice chẳng hiểu gì về kinh tuyến và vĩ tuyến cả, nhưng cô cho rằng đó là những mỹ từ to tát cần phải nói thành lời.)

Thế rồi cô lại nghĩ: “Không biết có phải mình sẽ rơi xuyên qua trái đất không! Nếu mình xuất hiện giữa những người đang đi lộn ngược, đầu chúc xuống đất thì hẳn là kỳ quặc lắm! Người Antipathy, đúng rồi họ chính là những người Antipathy! (Lần này thì Alice cảm thất mừng vì cô đã phát âm từ Antipathy không đúng một chút nào nhưng lại không ai nghe thấy.) Nhưng dù sao, mình vẫn phải hỏi họ đây là nước nào. Thưa bà, xin bà cho biết đây là New Zealand hay Australia ạ? (Và trong khi nói, Alice cố nhún đầu gối theo đúng phép lịch sự. Bạn hãy thử tưởng tượng xem kiểu nhún đầu gối với trạng thái đang rơi trong không khí sẽ thế nào! Bạn có thể làm được việc đó không?) Ôi, bà ta sẽ nghĩ mình là một bé gái ngốc nghếch! Không đâu, chẳng bao giờ nên hỏi những câu như thế. Có thể mình sẽ nhìn thấy tên của nước này được viết ở đâu đó.”

Alice vẫn rơi, rơi mãi. Chẳng có việc gì làm nên Alice bắt đầu cuộc độc thoại. “Tối nay, Dinah sẽ nhớ mình lắm đây, mình nghĩ thế! (Dinah là tên con mèo của Alice.) Mong rằng mọi người trong nhà sẽ nhớ mang cho nó đĩa sữa vào giờ uống trà. Dinah thân yêu, ước gì mày cũng đang rơi cùng tao! Tao e rằng chẳng có con chuột nào trong không khí, nhưng mày có thể bắt một con dơi, mày biết đấy, dơi thì cũng giống chuột mà. Nhưng tao chẳng biết mèo có ăn dơi không nữa? Không biết có phải như thế không nhỉ?” Alice phân vân. Nhưng rồi cô bắt đầu thấy buồn ngủ và trong lúc mơ màng, Alice vẫn tiếp tục cuộc độc thoại: “Liệu mèo có ăn dơi không nhỉ? Mèo có ăn dơi không nhỉ?” và đôi lúc lại thành ra: “Dơi có ăn mèo không nhỉ?” Bạn thấy đấy, khi cô bé không trả lời được câu hỏi nào cả thì cái cách cô đảo ngược câu như thế cũng đâu có quan trọng gì. Alice mơ màng, rồi cô mơ thấy mình cầm tay Dinah đi dạo và bằng một giọng nghiêm túc, cô hỏi nó: “Nào, Dinah, hãy nói thật đi, mày đã bao giờ ăn thịt dơi chưa?” Bỗng Bụp! Bụp! Alice rơi xuống một đống là khô và cú ngã thế là kết thúc.

Alice không hề bị thương và cô lập tức đứng dậy; cô ngước nhìn lên, trên đầu cô là khoảng không tối đen; trước mặt cô là một con đường dài. Cô vẫn thấy Thỏ Trắng đang hối hả chạy. Không để lỡ một giây, nhanh như gió, Alice lập tức lao theo. Khi Thỏ Trắng chạy đến chỗ rẽ, cô vẫn còn nghe được tiếng nó: “Ôi, đôi tai của tôi, bộ ria của tôi, muộn quá đi mất!” Alice vẫn bám sát thỏ trắng vậy mà khi cô đến chỗ rẽ thì không thấy thỏ trắng đâu nữa. Cô thấy mình đứng trong một gian sảnh lớn, thấp và dài, được chiếu sáng bởi một dãy đèn treo trên trần.

Xung quanh gian sảnh là những cánh cửa ra vào nhưng tất cả đều đã bị khóa. Alice đi đi lại lại dọc gian sảnh, cố gắng mở các cánh cửa nhưng đều vô ích. Cô buồn bã tiến vào giữa gian sảnh và không biết làm cách nào để có thể ra khỏi đây.

Bỗng cô nhìn thấy một cái bàn nhỏ ba chân, toàn bộ chiếc bàn được làm bằng thủy tinh đặc. Chẳng có gì trên bàn ngoại trừ một chiếc chìa khóa nhỏ bằng vàng và ý nghĩ đầu tiên của Alice là chiếc chìa khóa này có thể mở được một trong những cánh cửa kia. Nhưng lạy Chúa! Các ổ khóa thì quá to mà cái chìa lại quá nhỏ, dù có cố đến mấy cũng không tài nào mở được bất cứ một cánh cửa nào. Tuy nhiên, sau khi đi một vòng nữa quanh gian sảnh, Alice dừng lại trước một tấm rèm thấp mà trước đó cô không phát hiện ra, và sau tấm rèm là một cánh cửa ra vào bé tí chỉ cao chừng 15 inch. Alice thử tra chiếc chìa khóa vàng vào ổ, nó vừa khít! Cô mừng quá.

Alice mở cửa và trước mắt cô là một lối đi nhỏ, chẳng rộng hơn cái hang chuột là mấy. Cô quỳ xuống và nhìn qua lối đi đó, cô thấy một khu vườn đẹp chưa từng thấy. Cô mjuốn thoát khỏi căn phòng tối tăm để được dạo chơi bên những luống hoa rực rỡ và những đài phun nước mát lạnh đang phun lên mạnh mẽ, nhưng làm sao có thể lách mình qua lối đi bé tí kia, đến cái đầu còn chẳng qua nổi nữa là; “Và dù đầu mình có qua được lối đi như cái hang chuột kia thì cũng chẳng ích gì nếu vai mình không qua được.” ALice tội nghiệp nghĩ: “Ôi, ước gì mình có thể thu nhỏ người lại như là cái kính viễn vọng nhỉ! Mình có thể làm được điều đó lắm chứ, chỉ cần mình biết phải bắt đầu như thế nào thôi.” Bạn thấy đấy, gần đây có quá nhiều việc chẳng giống như bình thường chút nào khiến Alice bắt đầu nghĩ rằng hầu như chẳng có gì là không thể làm được.

Nếu cứ đứng cạnh cánh cửa bé tí này mà chờ đợi thì cũng chẳng ích lợi gì, vì thế Alice quay lại cái bàn ba chân, hy vọng cô có thể tìm thấy một chiếc chìa khóa khác hay ít ra cũng là một cuốn sách hướng dẫn cách thu nhỏ người lại bằng cái kính viễn vọng. Lần này, cô tìm thấy trên bàn hai cái chai nhỏ (Alice lẩm bẩm: “Rõ ràng là trước đó không hề có.”) và quanh cổ chai có dán mảnh giấy với hàng chữ in to tát đẹp đẽ: “HÃY UỐNG TÔI.”

“Hãy uống tôi.” Nghe sao mà tuyệt vời thế. Nhưng Alice thông minh của chúng ta chẳng vội gì làm việc đó. “Không đâu, mình phải kiểm tra trước đã. Để xem cái chai này có bị dán nhãn ‘Thuốc độc’ không đã.” Alice đã đọc khá nhiều những mẩu chuyện kể về những đứa trẻ bị bỏng, bị thú dữ ăn thịt và gặp nhiều chuyện bực mình khác, tất cả chỉ vì chúng đã không nhớ được những qui tắc đơn giản mà bạn bè đã dạy chúng; chẳng hạn như một cái que cời nóng đỏ sẽ làm bạn bị bỏng nếu bạn cầm nó quá lâu, nếu ngón tay bị dao cắt quá sâu, đương nhiên tay bạn sẽ chảy máu và Alice không bao giờ quên rằng nếu uống nhiều nước trong cái chai có ghi chữ “thuốc độc” thì sớm muộn gì cũng sẽ bị ngộ độc.

Tuy vậy, cái chai này không có chữ “thuốc độc”, vì thế Alice đánh liều nếm thử và thấy nó rất ngon (Thật ra nó có vị hỗn hợp của bánh tác nhân đào, sữa trứng, dứa, thịt gà tây quay, kẹo và bánh mì nướng phết bơ). Alice nhanh chóng uống cạn thứ nước đó.

– Ôi, sao mình lại có cảm giác lạ lùng thế này! – Alice kêu lên – Hẳn là mình đang thu lại như cái kính viễn vọng.

Thật vậy, giờ đây Alice chỉ cao có 10 inch, nhưng gương mặt cô rạng rỡ hẳn lên khi nghĩ rằng bây giờ cô đã đủ nhỏ để có thể đi qua cái cửa bé tí xíu và vào được khu vườn đáng yêu kia. Nhưng trước hết cần phải chờ thêm vài phút nữa đã để xem cô còn tiếp tục bị thu nhỏ nữa không. Cô cảm thấy hơi lo: “Bởi vì nếu cứu tiếp tục như thế thì mình đến bị biến mất như một cây nến. Không biết lúc đó mình sẽ như thế nào?” Alice cố tưởng tượng ngọn lửa trên cây nến sẽ ra sao sau khi cây nến không còn. Cô bé không sao nhớ nổi đã bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy chưa.

Chờ một lát vẫn không thấy có gì xảy ra, Alice quyết định đi ngay vào khu vườn; nhưng trời ơi, thật đáng thương cho Alice! Khi bước tới cánh cửa, Alice mới nhận ra là đã bỏ quên chiếc chìa khóa vàng trên bàn và khi quay trở lại cái bàn để lấy chìa khóa thì cô đã không thể nào với tới được nữa. Qua lớp thủy tinh trong suốt của cái bàn, cô thấy rõ chiếc chìa khóa vẫn còn trên đó và cô cố hết sức trèo lên một cái chân bàn nhưng nó quá trơn và khi đã cố đủ mọi cách mà không sao lấy được chiếc chìa khóa, cô bé đáng thương của chúng ta ngồi thụp xuống và khóc.

“Thôi đi! Khóc như thế thì có ích gì đâu!” Alice nghiêm khắc tự bảo mình: “Tớ khuyên cậu lúc này hãy rời khỏi đây đã!” Alice thường tự đưa ra cho mình những lời khuyên rất khôn ngoan như thế (mặc dù hiếm khi cô làm theo những lời khuyên đó), đôi khi cô còn tự mắng mình một cách thậm tệ đến nỗi cô phải ứa nước mắt và cô nhớ rằng có lần cô đã cố bịt tai lại để khỏi phải nghe những lời tự xỉ vả khi cô ăn gian trong một ván croke mà đối phương cũng chính là mình. Cô bé hiếu kì này rất thích đóng giả làm hai người. “Nhưng bây giờ cái trò đó chẳng ích gì. Mà tại sao để trở thành một người cao lớn với mình lại khó đến thế!” Alice đáng thương nghĩ.

Ngay lúc đó, Alice bỗng nhìn thấy một cái hộp nhỏ bằng thủy tinh ngay dưới chân bàn. Cô mở hộp và thấy một chiếc bánh rất nhỏ có hàng chữ “HÃY ĂN TÔI” được dán trên các quả nho. Alice nghĩ bụng: “Được, mình sẽ ăn nó và nếu nó làm mình to ra thì mình có thể với được chiếc chìa khóa; còn nếu nó lại làm mình nhỏ hơn nữa, mình sẽ trườn dưới cánh cửa; kiểu gì mình cũng sẽ vào được khu vườn kia và mình chẳng ngại điều gì sẽ xảy ra với mình!”

Alice cắn một miếng bánh nhỏ và hồi hộp nghĩ: “Mình sẽ thế nào đây, to ra hay bé lại?” Cô bé úp bàn tay lên đỉnh đầu để dễ nhận ra là mình đang biến dổi theo chiều hướng nào và cô rất ngạc nhiên khi thấy mình vẫn như thế, nghĩa là không to ra cũng chẳng bé lại. Rõ ràng đây là điều rất bình thường, chẳng có ai ăn bánh mà lại bị to ra hay bé đi cả, nhưng Alice đang quá trông chờ vào những điều bất thường nên khi cái điều bình thường đó xảy ra đã khiến cô cảm thấy cuộc đời sao mà ảm đạm và đáng chán.

Nhưng rồi loáng một cái Alice đã chén hết cái bánh.

Ao nước mắt – The pool of tears
– Kỳ lạ thật, càng ngày càng kỳ lạ! – Alice hét lên – Giờ thì mình lại phình ra như một cái kính viễn vọng to nhất! Ôi, bàn chân của tao. Tao phải tạm biệt mày rồi! (Alice nói thế và khi nhìn xuống, cô chẳng thấy chân đâu cả, chúng đã ở quá xa, vượt khỏi tầm nhìn của cô.) Ôi, đôi chân đáng thương của tao, ai sẽ đi giày, đi tất cho mày hả chân? Tao thì chắc chắn là không thể rồi! Tao đã ở quá xa mày rồi và nếu phải chăm sóc mày thì khó cho tao quá. Mày phải tự xoay sở lấy theo cách tốt nhất mà mày có thể làm được.” – Rồi Alice lại nghĩ: “Nhưng mình cũng phải đối xử tốt với chúng, nếu không biết đâu chúng lại chẳng chịu đi theo ý mình! Để xem nào: cứ mỗi dịp lễ Giáng sinh, mình sẽ mua cho chúng một đôi giày.”

Alice cứ vẩn vơ mãi với những dự định phải cư xử thế nào với đôi chân của mình. Cô bé nghĩ: “Chúng sẽ phải đi như người ta đi cà kheo ấy và thật buồn cười khi gửi quà tặng cho chính đôi chân của mình! Đúng là kỳ quặc hết sức!

Xin ngài Chân Phải của Alice,
Hãy đặt lên bệ lò sưởi
Gần tấm lá chắn cửa lò
(và đón nhận tình yêu từ Alice)
Trời ơi! Sao mình nói năng lăng nhăng thế này!”

Đúng lúc đó, đầu Alice đụng phải trần nhà. Thật ra lúc này cô đã cao hơn chín foot (4). Alice lập tức chộp lấy chiếc chìa khóa vàng bé tí xíu và vội lao tớ cánh cửa dẫn ra khu vườn.

Tội nghiệp Alice! Bởi vì lúc này cô chỉ có thể nằm nghiêng một bên trên sán nhà rồi ghé một mắt nhìn vào khu vườn mà không hy vọng có thể đi qua cánh cửa nhỏ kia để vào bên trong. Alice ngồi xuống và lại bắt đầu khóc.

Lát sau, Alice tự nhủ: “Alice ơi, xấu hổ chưa kìa. Một đứa con gái lớn như mi mà lại khóc như thế này ư? (Alice vẫn thường nói như thế với mình.) Nín ngay, ta bảo nín ngay cơ mà!” Nhưng Alice vẫn tiếp tục khóc và hàng gallon nước mắt cứ thế rơi, nhiều đến nỗi xung quanh chỗ Alice ngồi đã biến thành một cái ao sâu tới bốn inch và ngập tới nửa căn phòng.

Lát sau, cô nghe thấy từ xa dội lại tiếng bước chân nhè nhẹ. Alice lập tức lau khô nước mắt để xem xem ai đang đi tới. Hóa ra là Thỏ Trắng trong bộ quần áo diêm dúa, một tay cầm đôi găng thỏ màu trắng và tây kia cầm một chiếc quạt to tướng. Thỏ Trắng chạy như ngựa phi nước kiệu, vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Ôi! Nữ công tước, nữ công tước! Mong sao bà ta sẽ không nổi giận vì cứ phải chờ đợi mình thế này!” Alice vì quá tuyệt vọng nên sẵn sàng nhờ bất kì ai để được giúp đỡ, cho nên khi thỏ trắng chạy đến gần, Alice rụt rè khẽ hỏi:

– Thưa ngài, ngài có thể làm ơn…

Thỏ Trắng giật nảy mình, đánh rơi đôi bao tay trắng và chiếc quạt rồi lập tức biến vào bóng tối.

Alice nhặt chiếc quạt và đôi bao tay lên và bởi vì căn phòng rất nóng nên Alice luôn tay quạt trong khi vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Trời ơi, trời ơi! Hôm nay sao mọi thứ đều kỳ quặc đến thế cơ chứ! Hôm qua mọi việc vẫn diễn ra bình thường cơ mà. Hay là mình đã bị thay đổi từ đêm qua rồi? Nghĩ lại xem nào: sáng nay khi thức dậy, mình còn có là mình như trước không nhỉ? Hình như mình có một cảm giác là lạ nào đó thì phải. Nhưng nếu mình không phải là mình như trước đây thì điều gì sẽ xảy ra, mình sẽ là ai trong cái thế giới này? Ôi, quả là khó hiểu quá!” Rồi Alice bắt đầu nghĩ tới tất cả những đứa trẻ cùng tuổi mà cô biết để xem cô có thể biến thành đứa nào trong số đó.

“Chắc chắn mình không phải là Ada. Tóc nó quăn mà tóc mình thì chẳng quăn tí nào. Mình biết chắc rằng mình cũng không thể là Mabel, vì mình biết tất cả mọi thứ mà nó thì, ôi dào, nó chẳng biết gì mấy! Vả lại, nó là nó và mình là mình chứ! Ôi sao mà rắc rối thế! Giờ thì thử xem mình có còn biết được tất cả mọi thứ như trước kia không. Xem nào: bốn lần năm là mười hai, bốn lần sáu là mười ba và bốn lần bảy là… Trời ơi! Cứ cái đà này thì mình sẽ chẳng bao giờ đến được con số hai mươi! Dù sao thì bảng tính nhân cũng chẳng quan trọng gì, mình hãy thử sang môn địa lý xem. London là thủ đô của Paris, Paris là thủ đô của Rome và Rome… Không phải, sai bét cả rồi, mình biết mà! Chắc là mình đã biến thành Mabel rồi! Mình sẽ thử đọc bài ‘Chú cá sấu nhỏ’ xem sao”. Và Alice bắt chéo hai tay trước váy như đang đọc bài trên lớp. Cô bé bắt đầu đọc lại bài thơ, nhưng giọng cô bỗng trở nên khàn khàn khác lạ, ngôn từ của bài thơ cũng không giống như trước:

Hỡi chú cá sấu nhỏ
Làm sao để cái đuôi sáng bừng lên
Cho nước sông Nile
Dội lên từng chiếc vẩy óng ánh vàng

Chú cười miệng ngoác đến mang tai,
Đôi móng vuốt xòe ra chào đón
Những con cá nhỏ
Chui vào miệng chú đang hiền dịu mỉm cười!”

“Mình biết chắc rằng đây không phải lời của bài thơ đó.” Alice đáng thương nói và mắt rưng rưng lệ: “Chắc mình biến thành Mabel mất rồi và mình sẽ phải đến sống trong ngôi nhà chật hẹp bé tí ấy, rồi sẽ chẳng có thứ đồ chơi nào mà chơi và chao ôi! Lại còn phải học không biết bao nhiêu là bài nữa chứ! Không được, mình quyết định nếu bị biến thành Mabel thì mình sẽ ở luôn đây! Nếu có ai đó thò đầu xuống và bảo mình: ‘Lên đây đi bạn thân yêu ơi!’ thì cũng vô ích thôi. Mình sẽ chỉ ngước nhìn lên và nói: ‘Nhưng mà tôi là ai cơ? Trước hết hãy nói cho tôi biết tôi là ai và rồi nếu tôi thích là người đó thì tôi sẽ lên còn nếu không thì tôi sẽ cứ ở đây cho tới khi tôi thành người mà tôi thích’. Nhưng mà trời ơi!” Alice gào lên và nước mắt bất giác lại tuôn trào: “Ước gì có ai đó thò đầu xuống! Mình đã quá mệt mỏi vì phải ở đây một mình rồi!”

Alice nhìn xuống và ngạc nhiên nhận thấy chẳng biết từ lúc nào một bàn tay của cô đã xỏ vào chiếc găng tay trắng bé nhỏ của Thỏ Trắng và nó cũng vừa khít. “Làm sao mình lại có thể đi vừa chiếc găng tay này nhỉ? Hay là mình đã bị thu nhỏ lại rồi?” Nghĩ vậy, Alice lập tức đứng lên và đi về phía chiếc bàn để đo thử hiện giờ cô cao bao nhiêu. Và đúng như cô dự đoán, lúc này cô chỉ cao khoảng 2 foot và vẫn đang tiếp tục bị thu nhỏ lại. Cô nhanh chóng nhận ra nguyên nhân của sự việc này là do chiếc quạt cô đang cầm trên tay. Cô vội ném nó đi vừa kịp để không bị biến mất.

“Thật hú vía!” Alice thấy sợ trước sự thay đổi đột ngột này nhưng cũng rất mừng vì thấy mình chưa bị biến mất; “Bây giờ là lúc đến khu vườn đây!” Alice lao thẳng tới cánh cửa nhỏ, nhưng trời ạ! Cánh cửa nhỏ vẫn đóng, chiếc chìa khóa vàng vẫn nằm y nguyên trên bàn. “Sự việc còn tệ hại hơn trước bởi vì mình chưa bao giờ bé lại như thế này, chưa bao giờ! Và phải nói là quá tệ mới đúng!”Cô bé tội nghiệp than thở.

Đúng lúc đó, Alice trượt chân và oạch một cái, cô ngã sóng xoài trên sàn, cằm ngập trong vũng nước mằn mặn. Lúc đầu cô nghĩ rằng có lẽ mình đã bị ngã xuống biển. “Nếu vậy thì mình có thể trở về nhà bằng tàu hỏa.” Cô tự nhủ. (Từ trước tới giờ, Alice từng một lần được ra biển và cô rút ra kết luận đại khái như thế này: dù bạn có ở bất kỳ đâu trên bãi biển của nước Anh thì bạn cũng sẽ tìm được những chiếc máy tắm ở trên biển, sẽ trông thấy những đứa trẻ đào cát bằng những chiếc xẻng gỗ, rồi thấy một dãy nhà nghỉ và phía sau đó là ga xe lửa.) Nhưng rồi, Alice nhanh chóng nhận ra mình đang ở giữa cái ao nước mắt của chính mình khi cô còn cao tới chín foot.

“Ôi, ước gì mình đã không khóc nhiều đến thế.” Alice vừa nói vừa bơi loanh quanh, cố thoát ra khỏi ao nước mắt. “Giờ thì mình sẽ bị chết chìm trong nước mắt của chính mình! Có lẽ đó là sự trừng phạt dành cho mình bởi đã khóc quá nhiều. Kì quặc quá đi mất! Nhưng hôm nay, cái gì mà chẳng kỳ quặc.”

Đúng lúc đó, Alice nghe có tiếng sóng vỗ cách chỗ cô không xa lắm. Cô bơi đến nơi phát ra âm thanh đó để xem nó là cái gì. Thoạt đầu cô nghĩ đó phải là một con moóc hoặc hà mã gì đó, nhưng rồi cô nhớ ra rằng giờ đây cô đã trở nên quá bé nhỏ. Rồi cô nhận ra đó chỉ là một chú chuột cũng bị trượt chân rơi vào ao nước mắt như cô thôi.

Alice chợt nghĩ: “Nếu mình nói chuyện với con chuột này thì không biết có tác dụng gì không? Ở dưới này, mọi thứ đều không bình thường nên mình cho rằng con chuột này cũng nói được, vậy cứ thử xem sao, dù sao thì cũng chẳng hại gì.” Alice bắt đầu lên tiếng:

– Ồ, bạn Chuột ơi, bạn có cách nào ra khỏi cái ao này không? Tôi đã quá mệt mỏi vì cứ phải bơi mãi ở đây rồi Chuột ạ!

(Alice nghĩ nói chuyện với một con chuột như thế này chắc là đúng cách, vì từ trước tới nay cô chưa hề nói chuyện với chuột bao giờ, nhưng cô nhớ lại đã từng đọc trong một cuốn Ngữ pháp La Tinh của anh cô, trong đó viết: “Một con chuột – thuộc về một con chuột – đến một con chuột – một con chuột… Ôi, chuột ơi là chuột!”)

Chuột lúc đó cũng đang nhìn cô dò hỏi và hình như nó nháy một bên mắt bé tí với cô nhưng chẳng nói năng gì.

“Có lẽ nó không biết tiếng Anh.” Alice nghĩ bụng: “Dám con chuột này sống ở nước Pháp và đến đây cùng với William Đại Đế lắm chứ.” (Bởi vì với toàn bộ kiến thức lịch sử của mình, Alice chẳng thể biết rõ các sự kiện đã xảy ra lúc nào.) Vì thế, cô lại bắt đầu nói chuyện với Chuột bằng câu đầu tiên trong sách Học Tiếng Pháp của mình.

– Con mèo của tôi đâu rồi?

Vừa nghe Alice nói, Chuột lập tức nhảy vọt lên khỏi mặt nước và hình như cả người nó đang run lên vì sợ.

– Ôi, tôi xin lỗi nhé! – Alice vội vã nói to vì sợ rằng cô đã làm tổn thương tới tình cảm của con vật đáng thương này. – Tôi hoàn toàn quên rằng bạn không thích mèo. – Alice nói.

– Không thích mèo! – Chuột gào lên bằng một giọng giận dữ đến chói tai. – Nếu cô là tôi thì liệu cô có thích mèo không?

– Ừ nhỉ, có lẽ là không. – Alice dịu dàng nói – Thôi đừng bực mình về chuyện đó nhé. Nhưng dù sao tôi vẫn muốn giới thiệu bạn với cô mèo Dinah của tôi, tôi nghĩ nếu bạn nhìn thấy nó thì có thể bạn cũng sẽ thấy thích mèo đấy. Nó dịu dàng và đáng yêu lắm – Alice vẫn tiếp tục nửa như nói với mình trong khi vẫn đang bơi chầm chậm trong cái ao nước mắt – Và khi nó ngồi cạnh lò sưởi, cất tiếng kêu gừ gừ thì nghe thật dễ thương, rồi cô nàng liếm láp chân tay và rửa mặt. Dinah đúng là một con vật dịu dàng xinh đẹp, rất đáng được cưng nựng. Nó còn rất xuất sắc trong việc săn bắt chuột đấy. Ối, tôi lại phải xin lỗi bạn rồi! – Alice lại kêu lên bởi vì lần này Chuột tỏ ra rất giận dữ đến nỗi tất cả bộ lông của chú dựng đứng lên và Alice hiểu rằng cô đã thật sự xúc phạm Chuột – Nếu bạn không thích thì chúng ta sẽ không nói về Dinah nữa.

– Đúng vậy! Chúng ta không nói nữa! – Chuột kêu lên – chú vẫn còn run rẩy từ đầu đến chân – Nhưng chúng ta vẫn có thể nói về một chủ đề tương tự! Chẳng hạn như cả họ nhà chúng tôi đều ghét mèo. Chúng là những kẻ thô tục, hạ tiện, tầm thường! Chớ để tôi phải nghe nói đến chúng một lần nữa!

– Tôi sẽ không nói đến chúng nữa đâu, thật đấy! – Alice vội chuyển sang chủ đề khác – Bạn… bạn có thích… thích chó không?

Chuột không trả lời, thế là Alice hăng hái nói:

– Gần nhà tôi có một chú chó nhỏ rất đáng yêu, tôi rất muốn giới thiệu nó với bạn! Bạn biết không, chú chó sục này có đôi mắt nhỏ nhưng rất sáng, bộ lông dài màu nâu cứ loăn xoăn, loăn xoăn! Nếu bạn ném cho nó một vật gì đó, nó sẽ tìm lại vật đó bằng được cho bạn, rồi nó ngồi xuống và chờ bạn cho nó ăn bữa tối. Nó biết làm đủ thứ trò đấy. Tôi cũng chẳng nhớ được một nửa những trò đó nữa. Nó là con chó của một bác nông dân và bạn biết không, bác ấy bảo con chó này rất tuyệt, nó đáng giá hàng trăm bảng đấy! Bác ấy bảo nó giết chuột giỏi lắm… Ôi, có lẽ mình lại làm cho con chuột đó bực tức rồi! – Alice buồn rầu nói bởi vì lúc đó Chuột đang cố bơi càng xa chỗ Alice càng tốt, khiến nước trong ao dội lên từng đợt sóng.

Alice nhẹ nhàng gọi với theo:

– Bạn chuột thân mến ơi! Trở lại đây đi, nếu bạn không thích cả chó lẫn mèo thì chúng ta sẽ không nói về chúng nữa!

Nghe vậy, Chuột vòng lại và chậm rãi bơi về phía Alice. Mặt nó vẫn còn tái xanh (Alice cho rằng nó vẫn rất tức giận) và bằng một giọng run run, Chuột nói nhỏ:

– Chúng ta lên bờ đi thôi và tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện của tôi, lúc đó bạn sẽ hiểu vì sao tôi lại ghét mèo và chó.

Đúng là đến lúc phải rời khỏi cái ao này rồi vì cái ao lúc này đã đầy những chim và thú nhỏ cũng bị trượt chân rơi xuống: nào là một con vịt, một con chim Dodo, một con vẹt Lory, một chú đại bàng con và nhiều sinh vật lạ khác. Alice dẫn cả bọn bơi vào bờ.

Advertisements

Thảo luận

One thought on “Khu vườn bé tí của Hàn Lan Anh và Alice in Wonderland.

  1. From: Tống Mai
    Aug 12, 2015

    “O Mouse, do you know the way out of this pool? I am very tired of swimming about here, O Mouse!’

    Số lượt thích

    Posted by TốngMai | Tháng Tám 13, 2015, 6:40 sáng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: