Advertisements
//
you're reading...
Tùy Bút, Xuân Phương

Chuyện Bệnh Viện – Xuân Phương

.

LN_103

Xuân Phương chụp ở mặt tiền bệnh viện Sart Tilman, Liège, Belgique, năm 1989. (Hình: LocDP)

Những  ngày còn ở lại Việt Nam không bao gìờ tôi nghĩ mình sẽ là y tá, nhưng rồi khi qua định cư tại vương quốc Bỉ chẳng rõ là do định mệnh hay vì sinh kế, tôi đã chọn lựa con đường này. Qủa thật đúng như tử vi có nói rằng ngoài những sao Nam Tào Bắc Đẩu, tôi còn có sao Lương Y chiếu về nên y tá cũng đúng là nghề “đắc nhân tâm“ của tôi.

Sau  bốn năm trầy vi tróc vảy vì cái vốn liềng Pháp ngữ quá nghèo nàn mà trên căn bản chỉ dựa vào cuốn Mauger 1 đã học ở quê nhà, và “vật lộn “ với mấy “mụ Tú Bà “ nursing instructor khắc nghiệt, tôi đã chính thức trở thành y tá  Chín năm làm việc trong khu abdominal surgery (chuyên ngành hậu giải phẫu về các bộ phận nằm trong vùng bụng) tôi đã sống thật nhiều với những nỗi đau cũng như niềm vui của bịnh nhân.

Sau khi ra trường tôi được nhận vào làm trong bệnh viện Sart Tilman, Bệnh viện nằm trên đỉnh đồi cùng với trường Đại học địa phương. Bao bọc chung quanh bởi một khu rừng thông, nhìn xuống dưới kia là thung lũng và cũng là trung tâm thị tứ của thành phố Liège. Người Việt định cư nơi đây không nhiều, thường sống tập trung ở trung tâm thành phố. Phương tiện di chuyển thường là xe bus hoặc đi bộ. Từ bệnh viện chỉ cần mười lăm phút lái xe là đến ngay trung tâm thành phố nhưng đường đi lại ngoắn nghèo, leo dốc. Thêm nữa thời tiết xứ Bỉ quanh nãm lạnh lẽo, trời âm u, mây xám cho nên bệnh nhân người Việt thường có khuynh hướng thích nhập viện hơn là phảỉ thường xuyên leo đèo lội suối quanh co.

Vậy là bác An đã nhập viện ngay trong khu tôi phục vụ, nằm trong căn phòng có bốn bệnh nhân. Thời gian đó tôi hay làm ca đêm; hằng đêm mỗi khi công việc đã xong xuôi tôi thường  đến ngồi tán ngẫu với bác cũng như với các bệnh nhân khác.

Ở bệnh viện này phòng bốn người là phòng dành cho những người nghèo hay  những người ngoại quốc. Họ là những ngươì thường cần nhiều sự giúp đỡ cuả bệnh viện, y tá bệnh viện thường có nhiều cảm tình với họ. Bệnh viện này như một thế giới thu nhỏ, mỗi bệnh nhân là một mảnh đời khác biệt mà trong những phiên trục đêm dài vắng vẻ tôi thường thìch đến chuyện trò, đối ẩm với họ. Họ là những bệnh nhận mất ngủ vì cô đon, sống xa nhà hay không thể ngủ vì căn bệnh đang hoành hành.

Bác An, sau những năm dài sống trong trại tù cải tạo đã mắc phải chứng bệnh xơ gan vì nhiễm Hepatit C. Cứ cách vài tháng bác lại phải nhập viện. Khi nào bác nhập viện tôi cũng ráng dành chút thì gìơ để nói chuyện thêm với bác, cũng như cung cấp các thông tin diễn biến căn bịnh mà bác sĩ đã chẩn đóan. Bác An là một bệnh nhân rất điềm đạm, nói tiếng Pháp thật là lưu loát.

Bẵng đi một thời gian dài không gặp, một buổi sáng trong lúc giao ban, một đồng nghiệp báo cho tôi hay là bác An đã nhập viện trở lại vào đêm hôm qua. Trong đêm bác đã nổi giận, giựt đứt giây chuyền nước biển và có những thái độ như muốn hành hung mấy cô y tá đến săn sóc. Các người bạn đồng nghiệp này buộc phải cột hai tay của bác lại để tránh gây thương tích. Nghe như vậy tôi rât đổi ngạc nhiên.Tôi bảo với các đồng nghiệp rằng sự hành hung naỳ chắc phaỉ có nguyên nhân vì theo tôi biết, đó không phảI là bản tính của bác.

Giao ban xong, tôi đi ngay đến gặp bác. Hai tay bác bị trói vào thành giường, mắt nhắm nhưng miệng vẫn lảm nhảm chưởi rủa bằng tiếng Tây, chân đá thình thịch. Bác nói bác không muốn sống nữa, bác không muốn mọi người đến gần chăm sòc bác, bác xua đuổi họ

Vì tôi thường tiếp xúc với bác, theo dõi diễn biến bệnh tình nên tôi đoán chừng bác đang đi vào hôn mê mà tiếng Tây gọi là coma encephalo hepatic. Không biết tôi đã đọc ở đâu đó, người ta nói rằng khi một người gặp sự khó khăn thì tiếng mẹ đẻ là nguồn cổ vũ tinh thần lớn nhất. Nghĩ vậy tôi bắt đầu nói tiếng Việt với bác. Tôi gọi bác bằng tên, vỗ về bác, nhắc cho bác nhớ về tôi, về những ngày hai bác cháu lần đầu tiên gặp nhau trên mãnh đất xa lạ này.

LN_102

Chỉ vái phút thôi,như một phép lạ, bácAn bắt đầu dịu xuống thấy rõ. Khi tôi hỏi bác có muốn nhắn người nhà không thì bác trả lời “ làm sao cho kịp được ? ! “ . Tôi nghe mà sững sờ. Đây là một trong những truờng hợp mà tôi đã chứng kiến ở bệnh viện: bệnh nhân thường linh cảm những phút giây cuối cùng của cuộc đời. Tôi bảo với bác là tôi sẽ đi nhắn người nhà lên gặp bác ngay tức khắc. BácAn nghe thế thì hoàn toàn đằm xuống, tỉnh táo. Tôi tháo giây trói tay bác ra, nói vói bác rắng tôi đi gọi phone ngay và sau đó trở lại chỗ làm việc cuả mình.

Hôm đó bácAn không thuộc trong nhóm bệnh nhân mà tôi phải săn sóc, nhưng không hiểu tại sao tôi lại bảo với người y tá của bác là tôi sẽ nhận lãnh thêm phần chăm sóc cho bác. Ở bệnh viên tôi làm, trong những khu hậu phẫu thường không có trợ tá vì vậy y tá chính phảỉ lo từ A đến Z. Trước khi chăm sóc bệnh nhận mà tôi có trách nhiệm hôm đó, tôi đến tắm rửa cho bác An. Nhìn tấm thân gầy guộc đen đủi của bác tự dưng tôi nghĩ đến nỗi buồn cuả những người Việt lớn tuổi tha hương; có bao giờ họ tưởng tượng những ngày cuối đờì, nằm chờ chết trong một nơi không bà con thân thích như thế này không  ?

Tắm rửa, thay áo cho bác cũng như toàn bộ drap trãi giường  xong, tôi chào bác để trở về lại với công việc đang dở dang của mình.

Mười phút sau, người bạn đồng nghiệp đến báo cho tôi hay là bác An vừa mới ra đi một cách rất nhẹ nhàng. Tôi  thật bàng hoàng, xúc động mạnh,vộị vã chạy qua cầm lấy tay bác, lẩm nhẫm mấy câu kinh học được hồi nhỏ khi đi xem nhập liệm “ Nam Mô Tiếp Dẫn Dạo Sư A Di Đà Phật “với hy vọng linh hồn bác An sẽ được siêu thoát.

Trong  cuộc đời có lắm chuyện tình cờ, nhưng cái tình cờ đã đẩy đưa tôi đến gặp bác An trong hoàn cảnh như thế này thì chắc chỉ có đạo Phật mới giải thích dược. Phải chăng nhờ sự thành tâm của một con người Phật tử trong lúc còn tại thế  đã đưa đẩy một người quen, một người đồng hương lo cho mình trước khi lâm chung ?

Xuân Phương

Liège, Belgique, 2005.

.

Advertisements

Thảo luận

5 thoughts on “Chuyện Bệnh Viện – Xuân Phương

  1. Cám ơn Xuân Phương đã làm một nghĩa cữ rất có í nghĩa cho cuộc đời- nói chung, và cho đất nước Việt Nam mình -nói riêng .

    Số lượt thích

    Posted by Hòa CAN | Tháng Ba 5, 2015, 6:49 sáng
  2. From:NguyenMinhNguyet
    Mar 7, 2015

    Bình thường những người đã chọn nghề Y Tá thường có lòng thương người , tính chịu đựng và lòng kiên nhẫn để chăm sóc , xoa dịu những cơn đau và an ủi bệnh nhân.
    Xuân Phương ngoài những đức tính tốt đẹp đó còn có thêm từ tâm để có sự ưu ái mà chăm sóc cho bệnh nhân đồng hương cao tuổi( mặc dù có lúc không nằm trong trách nhiệm của mình ). Phương đã biết cách giúp đỡ tinh thần để bệnh nhân có thể chống chỏi với cái đau dữ dội lúc cơn bệnh nghiệt ngã hoành hành và nhất là Phương đã làm được những gì cần thiết phải làm cho bệnh nhân trong những giờ phút cuối để người đó được ra đi thanh thản.
    Xin được hoan nghênh và cám ơn Phương rất nhiều với những công quả mà Phương thực hiện được trong nghề nghiệp “đắc nhân tâm “mà Phương đã chọn.
    Thân mến ,
    MN.

    Số lượt thích

    Posted by NguyenMinhNguyet | Tháng Ba 7, 2015, 12:35 sáng
  3. Bài viết đầy tình và cảm động. Cám ơn Xuân Phương.

    Số lượt thích

    Posted by Lê Cảnh Hoằng | Tháng Ba 8, 2015, 12:02 sáng
  4. Xuân Phương ơi.

    Không ngờ người đẹp Xuân Phương lại có tài viết Văn nữa hay quá. Phương viết tiếp đi, kể nhiều chuyện hơn của bản thân nhất là từ năm 1975 về sau cho mọi người nghe với, nhất là người ở cùng đường PBC như Chị Tâm ni xa Huế từ 1973 vào NT đi dạy học rồi đi xa hơn nên mọi biến động của Xóm Làng hầu như mù mịt, nhờ trang Báo này gặp lại Lan Anh , Hoàng Trọng nay có Xuân Phương thật là vui và xúc động biết bao !

    Số lượt thích

    Posted by Võ Thị Tâm | Tháng Chín 13, 2015, 9:02 sáng
  5. O hàng xóm ơi, hay lắm

    Số lượt thích

    Posted by Thanh Phan | Tháng Mười 11, 2015, 12:55 sáng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Advertisements
Advertisements
%d bloggers like this: