//
you're reading...
góp nhặt cát đá, NHÓM HUẾ, Tùy Bút

Giáng Sinh thời thơ ấu – Phan Ni Tấn

 

(Hoàng Trọng góp nhặt)

 

Mỗi năm Giáng Sinh về trên đất khách quê người tôi lại nhớ tới những năm Giáng Sinh thời thơ ấu ở bên nhà. Thời đó nối dài tới bây giờ ngót nghét cũng trên 60 năm ròng.
Dạo đó, gia đình nội ngoại tôi đã là những Phật tử thuần thành, chủ nhật nào cũng theo ba má đi chùa nên hai anh em tôi được Gia Đình Phật Tử chùa Khải Đoan hoan hỉ đón nhận vào đoàn Phật Tử, từ Chim Non, Mở Mắt, Oanh Vũ, tới Chân Cứng v.v… Đồng phục nam muôn năm vẫn áo sơ-mi cụt tay màu lam, quần sọt xanh, nón nỉ lam rộng vành. Đồng phục nữ cũng áo sơ-mi cụt tay, váy đầm xanh có quai.
Gọi là Phật tử đi chùa tụng kinh niệm Phật mỗi cuối tuần, nhưng cứ đến ngày lễ Giáng Sinh thì anh em tôi lại đi… nhà thờ Tin Lành, cạnh nhà hộ sanh Thanh Bình cất xeo xéo trước mặt nhà ba má tôi ngó qua. Thuở còn hỉ mũi chưa sạch, đi chùa chẳng hiểu Phật là ai, thì đi nhà thờ có biết gì đến Chúa. Sở dĩ trẻ con chúng tôi hè nhau trốn chùa đi nhà thờ là chỉ để chực được phát cho mỗi đứa một tấm thiệp Nô-en sau giờ cầu nguyện, vậy thôi. Những tấm cạt đó trẻ con chúng tôi quí lắm. Mùa đông ở Việt Nam làm gì có tuyết ban đêm chiếu sáng cả trời đất. Làm gì có ba Vua cỡi lạc đà hướng về ngôi sao Phương Đông chiếu sáng thành Bết-lê-hem. Làm gì có Chúa Hài Đồng nằm trong máng lừa. Làm gì có những con sóc lông xù, hay những lũ chim hồng tước, cà cưỡng, gõ kiến, hoàng oanh líu lo trên những cây thông ngoài cửa sổ lốm đốm tuyết rơi. Làm gì có những gói quà Nô-en thắt nơ xanh xanh đỏ đỏ… cho thằng nhỏ nó mừng; cũng chẳng hề thấy ông già Nô-en râu trắng bóc, mập ú trong bộ đồ mùa đông đỏ chói, viền lông trắng, vai mang túi quà nửa đêm nhờ mấy con tuần lộc chở đi phát quà cho trẻ con v.v và v.v… Tất cả những hình ảnh xinh đẹp đó chỉ sống trong những tấm thiệp Nô-en mà suốt thời thơ ấu tôi chẳng hề may mắn được phát cho một tấm nào cho ra hồn, trừ những tấm xấu ơi là xấu.
Đi nhà thờ Tin Lành, tôi nhớ hoài lần nào cũng vậy, cứ đến phiên mình thì được phát cho tấm thiệp Nô-en nhỏ nhất, xấu nhất trong hàng chục tấm xinh xắn, lộng lẫy nằm óng ánh trong tay những tín đồ người lớn. Thiệp Nô-en mà mỗi năm tôi chê xấu đó không phải tại tôi xui xẻo “được cho”, mà là người đại diện ông Mục Sư lúc phát thiệp, thấy tôi nhỏ nhít, mặt mũi tèm lem, mặc quần xà-lõn, đi chân đất – nên thay vì tới phiên tôi được phát cho tấm thiệp đẹp thì bị đổi lấy cho cái xấu một cách trắng trợn, hết sức bất công. Rõ ràng nụ cười nhân ái kia chợt tắt ngấm và bàn tay chìa ra tấm thiệp đầy màu sắc quyến rũ nọ chợt khựng lại, rụt về rồi nhanh chóng lựa, lựa, lựa, lựa tới lúc hài lòng nhận thấy tấm nào í ẹ nhất thì dành cho thằng con nít mũi dãi lòng thòng là cái thằng tôi.
Bây giờ ngồi ở ngoài đất nước, nhìn tuyết lặng lẽ rơi trắng xóa bên ngoài cửa sổ, lòng tôi lại dâng lên một mối cảm hoài. Thì ra mình đã xa quê cha đất tổ đến quá nửa đời người. Mình đã đi quá xa thuở ấu thời, xa cảnh chùa xưa, xa ngôi nhà thờ nọ đến nửa vòng trái đất, và xa những tấm thiệp Giáng Sinh kia ngót 60 năm dài. Xa đến nỗi đôi khi bắt gặp những cọng tóc bạc như tuyết nằm đìu hiu trên vai áo, mình lại giựt mình.
Và để bù đắp sự thiệt thòi đáng buồn một cách trẻ con kia, mỗi năm, tôi âm thầm lội tuyết đi tới cửa tiệm bách hóa chọn hai tấm thiệp Giáng Sinh mà tôi cho là đẹp nhất, ý nghĩa nhất, mua về. Một cái gởi cho Má tôi; cái còn lại trao tận tay cho người bạn đời hiền lành, yêu dấu nhất của đời tôi.

 

 

Advertisements

Thảo luận

One thought on “Giáng Sinh thời thơ ấu – Phan Ni Tấn

  1. Anh Phan Ni Tấn khi mô viết cũng mộc mạc , trung thực và cảm động.
    Cám ơn Trọng.
    Trong bài ni anh PNTấn nhắc tuyết mùa Giáng Sinh .
    Toronto của Trọng và các bạn mùa ni có nhiều tuyết quá mà bên Pháp đây thì năm nay bị thiếu tuyết , ở Paris cũng như ở vùng của Ng từ một năm nay bị nóng , chưa có khi mô lạnh xuống 0°C thì làm răng mà có tuyết , mùa Noël mà không có tuyết thấy thiếu thiếu chi đó , ngay cả mấy “stations de ski” cũng kêu trời vì không có tuyết nhiều.
    Mấy năm trước những khi có tuyết rơi đều thấy như cảnh vật có vẻ đẹp hơn
    .Ng có vẻ đứng núi này trông núi nọ hí , các bạn ở bên đó thì chán tuyết vì có quá nhiều còn Ng bên ni thì trông tuyết vì năm ni không có.Canada thổi tuyết qua bớt cho bên ni đi.
    MN.

    Số lượt thích

    Posted by NguyenMinhNguyet | Tháng Mười Hai 21, 2014, 1:46 chiều

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: