Những ghi chép dưới đây của tôi được thực hiện ngay khi sự kiện đang xảy ra; bởi vậy xin các bạn tha thứ cho những non nớt và cái nhìn phiến diện của người viết trước những biến động to lớn của thời cuộc. Nhưng cái cảm hứng chính đã đến với tôi hồi ba mươi tuổi … Tiếp tục đọc
Trong cuộc đời mình, hầu như ai ai cũng có, không nhiều thì ít, những kỷ niệm. Kỷ niệm, hiển nhiên thuộc về những gì, đã xảy ra, đã hình thành, trong qúa khứ. Mỗi khi một “nhân tố kích hoạt” nào đó, vô tình đến với ta, làm khơi lại trong ta những kỷ niệm cũ, chính là lúc chúng … Tiếp tục đọc
Tùy bút của một cô nữ sinh nhớ về Saigon yêu dấu năm xưa. Năm 1954 – 60 Ngày ấy tôi còn bé lắm. Lênh đênh trên chuyến tầu cuối vào Nam theo cha mẹ chứ chẳng biết gì. Chuyến đi êm đềm không gì đáng nói. Tôi thấy nguời Pháp cũng đàng hoàng. Thì đâu chả thế. Cũng có người này … Tiếp tục đọc
Có thời ông Tư thường hay đùa, trêu chọc bạn bè rằng: “Đời người đàn ông có hai lần sung sướng: Lần cưới vợ, và lần vợ chết. “ Bây giờ vợ chết, ông mới ý thức được cái câu đùa nghịch đó vô cùng bậy bạ và bất nhân, không nên nói. Có lẽ … Tiếp tục đọc
Một trong những thứ tôi vô tình tích lũy, không biết từ bao giờ, là một lô tiền cắc, nói đúng hơn, là đồng một xu, tức penny, của Mỹ. Chúng nằm rải rác ở mọi góc kệ, ngăn kéo từ phòng ngủ ra phòng khách, từ phòng làm việc đến nhà xe… Hôm ấy, … Tiếp tục đọc
Hồi chuông của ngôi giáo đường trong khu phố cổ vang lên thánh thót chất chứa niền vui, sự yên lành.Tiếng ngân hòa theo gió nhập vào cây cỏ, rồi loãng dần trong không gian nhưng dư âm vẫn đọng lại trong hồn người một chút cảm giác lâng lâng thánh thiện. Cạnh khu phố … Tiếp tục đọc
Thầy đồ thầy đạc,Dạy học dạy hành,Vài quyển sách nátDăm thằng trẻ ranh…– Tú Xương – Bước chân vào nghề gõ đầu trẻ đối với tôi là một bất ngờ thú vị trong cuộc đời vốn đã có nhiều bất ngờ. Không bao giờ tôi dám nghĩ tôi có thể trở thành gương mẫu cho … Tiếp tục đọc
Mấy anh em tôi đều khù khờ như nhau. Tân Ngố, thằng em kế từ Cali gọi điện thoại hỏi: – Anh có biết gì về chương trình Viết về nước Mỹ cuả Việt Báo không” – Có nghe nhưng không rành mấy. Nó gạ:Nếu có rảnh, viết bài gửi sang, nó ký tên, gửi. … Tiếp tục đọc
Tôi lấy vacation nghỉ ở nhà 3 ngày để dưỡng sức vì bị cảm từ mấy ngày trước. Ba ngày ở nhà tôi tha hồ ngủ muộn dậy trễ và lên net vui chơi với bạn bè. Có nhóm bạn bè cùng lớp thời trung học là thân nhất, chúng tôi gặp nhau hàng ngày, … Tiếp tục đọc
Thân Trọng Sơn dịch Hằng năm, vào dịp lễ Saint-Valentin, nhiều cơ quan báo chí, phát thanh ở Pháp có tổ chức cuộc thi Bức thư tình hay nhất ( Concours de la plus belle lettre d’amour ). Cơ quan bưu chính cũng có tổ chức cuộc thi như vậy, với điều lệ yêu cầu … Tiếp tục đọc
Cuộc hôn nhân mặn nồng giữa cô gái Ucraina và chàng trai Việt bỗng thay đổi đột ngột sau khi về sinh sống tại quê chồng đã khiến cô dâu bị sốc nặng… Tôi và anh quen nhau tại Kiev. Chúng tôi lấy nhau và sinh được hai đứa con tuyệt vời – con trai … Tiếp tục đọc
Chiều nay nắng vàng bên ngoài sao mà nhớ nhung tôi bỗng bồi hồi nhớ về thời xưa xóm cũ… Sau khi đi hết phố đường Trần Hưng Đạo là chợ Đông Ba, đi tiếp qua cầu Gia Hội là ngã rẽ hai con đường, bên phải đường Chi Lăng (Gia Hội) chạy xuống Ngự … Tiếp tục đọc
Trích từ “Đằng Sau Những Nụ Cười” của cùng tác giả. Những người đi máy bay nhiều, không ai còn lạ gì cái cảm giác nôn nao khó tả, hụt hẫng, chao đảo, khi tầu lọt vào một cái mà tiếng nhà nghề gọi là… lỗ không khí. Tất cả mọi người trên tàu được … Tiếp tục đọc
Trích từ “Đằng Sau Những Nụ Cười” của cùng tác giả. Hằng năm cứ mỗi lần cây khế nở hoa, tôi biết là mùa Thu sắp đến mặc cho những ngày nóng, nắng như đổ lửa thiêu rụi con người, cây cỏ, thiêu rụi luôn cả những mơ ước trong sáng, những kỷ niệm đẹp … Tiếp tục đọc
Viết tặng những giai nhân trường Nữ, và để tưởng nhớ một người… “O sinh ra tận mô ngoài HuếHà cớ gì trôi dạt tới Nha TrangĐể một “thằng Võ Tánh”phải lang thangĐem cây si trồng trước sân trường Nữ” Nhờ bài thơ với bốn câu mở đầu không đâu vào đâu này, tôi bất … Tiếp tục đọc
Khỏi cần phải nói, là con trai Huế chắc chẳng một ai không để lòng mình xúc động khi nghĩ về hai chữ Đồng Khánh. Đối với tôi ngôi trường Đồng Khánh chẳng khác gì một huyền thoại, một nơi chốn mà bọn con trai mới lớn, thường nghĩ về nó như nghĩ về một … Tiếp tục đọc
Tôi gọi những cái chợ ruộng dân dã này là chợ của má. Bởi nó hiền lành, lam lũ như má, bởi chợ nhỏ nhoi, khiêm tốn như má, nhưng nó mang một cái hồn sâu, mênh mông lắm nên người ta nhắc nhớ hoài, thương hoài như thương… má vậy. Bất cứ khu chợ … Tiếp tục đọc
Ở hải ngoại, mười ông Việt Nam sồn sồn, cỡ trên dưới sáu mươi tuổi thì có đến chín ông là nhà thơ. (Xin bạn đồng ý với tôi, vì chính bạn cũng từng làm thơ, từ thời còn đi học ở quê nhà, nhưng không gửi đăng báo vì khiêm tốn đấy thôi). Những … Tiếp tục đọc
Mầy đã hơn tao vì mầy đã chếtHưởng chút lễ nghi hưởng chút ân cầnCó được người thân cho lời nuối tiếcCòn tao bây giờ sống cũng như không.(Trạch Gầm. Lời trước Nghĩa Trang) The Evergreen State, Trung ThuCác rất thân, Hơn bốn mươi năm – Kể từ ngày đưa Tuyết Mai ra Nha Trang … Tiếp tục đọc
Câu chuyện tôi thuật lại đây khởi đầu từ những ngày xa xôi cũ ở miền Bắc, để rồi vào tới miền Nam này mới kết thúc – gọi là “tạm kết thúc” thì đúng hơn. Bởi vì đấy là một thiên hồi ký, động tác biến chuyển theo thời gian, cũng như chuyển theo … Tiếp tục đọc