Khỏi cần phải nói, là con trai Huế chắc chẳng một ai không để lòng mình xúc động khi nghĩ về hai chữ Đồng Khánh. Đối với tôi ngôi trường Đồng Khánh chẳng khác gì một huyền thoại, một nơi chốn mà bọn con trai mới lớn, thường nghĩ về nó như nghĩ về một … Tiếp tục đọc
Tôi gọi những cái chợ ruộng dân dã này là chợ của má. Bởi nó hiền lành, lam lũ như má, bởi chợ nhỏ nhoi, khiêm tốn như má, nhưng nó mang một cái hồn sâu, mênh mông lắm nên người ta nhắc nhớ hoài, thương hoài như thương… má vậy. Bất cứ khu chợ … Tiếp tục đọc
Ở hải ngoại, mười ông Việt Nam sồn sồn, cỡ trên dưới sáu mươi tuổi thì có đến chín ông là nhà thơ. (Xin bạn đồng ý với tôi, vì chính bạn cũng từng làm thơ, từ thời còn đi học ở quê nhà, nhưng không gửi đăng báo vì khiêm tốn đấy thôi). Những … Tiếp tục đọc
Mầy đã hơn tao vì mầy đã chếtHưởng chút lễ nghi hưởng chút ân cầnCó được người thân cho lời nuối tiếcCòn tao bây giờ sống cũng như không.(Trạch Gầm. Lời trước Nghĩa Trang) The Evergreen State, Trung ThuCác rất thân, Hơn bốn mươi năm – Kể từ ngày đưa Tuyết Mai ra Nha Trang … Tiếp tục đọc
Câu chuyện tôi thuật lại đây khởi đầu từ những ngày xa xôi cũ ở miền Bắc, để rồi vào tới miền Nam này mới kết thúc – gọi là “tạm kết thúc” thì đúng hơn. Bởi vì đấy là một thiên hồi ký, động tác biến chuyển theo thời gian, cũng như chuyển theo … Tiếp tục đọc
Hồi học trường Bưởi có lần ngồi trên đường Cổ Ngư ngắm mây nước Hồ Tây với bạn, tôi cao hứng ngâm câu “Nhập thế cục bất khả vô văn tự”. Nhưng đó chỉ là một ý tưởng thoáng qua, nhiều lắm thì cũng chỉ là một mơ mộng chung của thanh niên khi nhớ một … Tiếp tục đọc
“ Có những niềm riêng một đời câm nín Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi” ( Lê Tín Hương) Hơn bốn mươi năm nay tôi có một ước mơ nhưng chưa bao giờ thực hiên được. Nó trở thành nỗi ám ảnh trong tôi. Tưởng đơn giản mà sao rất khó. Đó là … Tiếp tục đọc
Politically correct – tế nhị khi bàn về chính trị – là điều tôi cân nhắc khi gặp captain Sergeii một năm trước. Tuy nhiên, do chúng tôi quen biết đã lâu và nhất là quá tò mò, nên tôi đánh liều hỏi. Any trouble for you, có rắc rối gì cho ông không, tôi hỏi. … Tiếp tục đọc
Each turn at the road bringsnew thoughts and each sunrisefresh emotions.(unknown) Ngày xưa nghe hát khi đất nước tôi thanh bình tôi sẽ đi không ngừng. Sài Gòn ra Trung. Hà Nội vô Nam …” Còn tôi, nếu được, thì tôi sẽ đi đâu? Cái dải đất hình chữ S hiện nay có hơn sáu mươi … Tiếp tục đọc
Một chuyện thật qua một người bạn hiền ở Stuttgart, Germany kể lại : Nhắc đến chùa Linh Quang mới nhớ là hồi học lớp Đệ I, cùng học trong lớp tụi này có một chú tiểu tên là Chú Lĩnh tu ở chùa Linh Quang. Dân vùng dốc Bến Ngự (Huế) có ai biết … Tiếp tục đọc
Năm nay tôi 80 tuổi . Vợ tôi thường nói với mấy con :« Ông bà mình nói người già hay sanh tật, đúng quá ! Bây coi : ba bây bây giờ sáng nào uống cà phê xong cũng lại đứng trước tấm lịch tháng treo ở phòng khách, nhìn trầm ngâm một chút … Tiếp tục đọc
Hôm qua có người chơi khó hỏi chữ “mi” trong câu: mi một trang báo người giỏi phải mất nửa ngày. Mi là gì. Tôi bỗng nhớ Nga My mấy năm trước chết một mình ở Bolsa mà người em ở San Diego cách 2 giờ xe không biết, đến năm ngày sau mới đem … Tiếp tục đọc
Hát trở lại những ca khúc thời Tiền chiến, nói như nhạc sĩ Nguyễn Hiền là bình minh của nhạc Việt Nam, đối với tôi, còn là một sự trở về, tìm lại chính mình. Một thời đã qua, qua rất nhanh mà tôi không làm sao có thể quên được dẫu nỗi nhớ về … Tiếp tục đọc
Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay. Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác… Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai, nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái … Tiếp tục đọc
BS Văn Văn Của, sinh năm 1927 tại Phnom Penh, học Trung học ở Lycée Siso Wath PhnomPenh. Về Sài Gòn 1949, học Tú tài tại Chasseloup Laubat tới 1949. Vào Đại học Y khoa Sài Gòn 1950, tốt nghiệp Y khoa 1957. Y sĩ Đại tá Y sĩ trưởng Sư đoàn Nhảy Dù 1957-1964. … Tiếp tục đọc
Đã bốn chục ngoài. Mà còn bị con nít dụ. Ảnh biểu tui để tóc dài. Đặng ảnh nựng tóc. Mèn ơi! Đã để đờ-mi-gạc-xong cả chục năm nay. Cho nó gọn, nhẹ, mau, lẹ. Wash and go. Không mất thời gian giặt tóc giũ tóc hong tóc. Không cần cài, kẹp, bới, xấy gì … Tiếp tục đọc
Tối hôm qua lái xe trên đường, mở đài nghe có một tiếng hát nữ vang lên : ” Em đến thăm anh một chiều mưa…, em đến thăm, quên niềm cay đắng và quên đường về.” Lời ca trong bản Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa của Tô Vũ bỗng làm lòng bồi … Tiếp tục đọc
Mùa hè năm đó tôi quyết định ra Huế. Một phần vì suốt đời tôi đã nghe nói nhiều về thành phố này, bạn bè xuất xứ nơi đây cũng đông, một phần vì tình hình chính trị và tôn giáo miền Trung đang bắt đầu sôi động dữ dội, có thể tác động tới … Tiếp tục đọc
Để sửa soạn ra trường, tôi có khá nhiều đề tài luận án. Đề tài nào cũng thiết thực và “nặng ký” khiến tôi loay hoay cân nhắc mãi không biết bắt đầu từ đâu. Nghe tôi sơ kể, nếu bạn không là nghệ nhân pháo, hẳn bạn sẽ cho rằng tôi ưa nổ xẳng. … Tiếp tục đọc
Mỗi năm cứ gần Tết khi các gian hàng hoa khoe sắc thắm ở Little Saigon là những lần tôi “ôn cố” không phải để “tri tân” mà để nhớ da diết những ngày xưa thân yêu của mình đã xa thăm thẳm. Kỷ niệm cứ ập về, sống lại rất sinh động trong lòng … Tiếp tục đọc