Những giọt nắng vui vẻ nô đùa trên những ngọn cây, lấp lánh qua những tàng cây, kẽ lá, tạo nên những màu sắc lung linh ngộ nghĩnh. Tôi ra khỏi nhà khi nắng chiều còn đang cháy rực ở một góc trời. Chiếc xe cà tàng miễn cưỡng gầm gừ rồi … Tiếp tục đọc
Tháng tư, tôi ngồi trong quán cà phê Starbucks trên đường 20th của thành phố tôi cư trú. Tôi cúi xuống nhìn mầu cà phê đen đặc, sóng sánh sót lại một ngụm trong chiếc ly giấy. Tôi cầm chiếc ly chao nhẹ đi một chút, do dự chưa muốn ngửa cổ … Tiếp tục đọc
Tôi người Việt Nam. Ông xã người Mỹ. Chúng tôi gặp nhau và thành hôn năm tôi 30 tuổi, đã một lần ly dị và có hai đứa con. Ông xã thì cũng 30 tuổi và còn là trai tơ. Vùng I chiến thuật lấy Ðà Nẵng (nơi tôi và ông xã … Tiếp tục đọc
(Nguyễn Đức Lập, con trai của Bà Tùng Long.. thân phụ NĐL là Cụ Nguyễn Đức Nhuận..cũng là bào huynh thi sĩ Trạch Gầm <NĐTrạch ở Nam Cali…) Nghe cái câu “Dủ học dủ ngu”, càng học càng ngu, dễ mấy ai tin được. Càng học thì phải càng khôn ra, … Tiếp tục đọc
Vì địa hình, những con đường trong thành nội thường cụt ngắn. Dài nhất e chỉ có riêng mình Đinh Bộ Lĩnh, khởi đi từ cửa Thượng Tứ, đâm thẳng tới cuối đường, kết thúc bằng đồn Mang Cá. Nép thân Đinh Bộ Lĩnh hoặc toạ lạc ngay trên danh … Tiếp tục đọc
Tác giả Nguyễn Thế Thăng tốt nghiệp khóa K2DH/DH/CTCT, định cư tại Mỹ 1992, diện HO 13, hiện là cư dân tiểu bang Oregon. Công việc: Sỹ quan điều hành tổ thông dịch viên của Lực Lựơng Phòng Vệ thuộc Vệ Binh Quốc Gia, Oregon, cấp bậc Thiếu Tá. (Oregon Army National Guard/State … Tiếp tục đọc
Từ cuộc đời của một chú Tiểu đến tuổi bút nghiên, sang đời binh nghiệp, đánh giặc, anh hùng mạt lộ bị bắt làm tù binh, rồi vượt ngục, vượt biên lưu vong làm bố sắp nhỏ… và sau cùng trở thành nhà sư Phật Giáo. Nhất định Thầy Huệ Quang … Tiếp tục đọc
Tất nhiên là câu chuyện của mình có nhiều yếu tố may mắn, nhưng mình vẫn muốn chia sẻ cho các bạn để các bạn biết nước Đức (và cảnh sát Đức) đôi khi tuyệt đến mức nào. (HN) Tối hôm thứ 3, tầm 9 rưỡi tối trên đường đi bộ về nhà thì mình … Tiếp tục đọc
Mai Ninh, tên thật và bút hiệu, sinh và lớn lên ở Sàigòn. Du học sang Pháp năm 1968. Hiện sinh sống và làm nghiên cứu viên trong ngành Khoa học vật liệu của ‘‘Trung Tâm Nghiên Cứu Khoa Học Quốc Gia’’ Pháp tại Caen, vùng Normandie. Đã cộng tác với một … Tiếp tục đọc
Bài viết của Hoàng Lan Chi Tôi còn nhớ ruộng miền Nam nhiều nơi không chia bờ rõ rệt. Tôi còn nhớ cây trái Lái Thiêu không vạch lối ngăn rào. Tình hàng xóm là tất cả. Khi chia rào, ngăn lối là xúc phạm. Tự người dân quê biết đâu là … Tiếp tục đọc
Mới đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em: “Muỗi này! Đừng chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ không bằng lòng: “Tên em là Muội. Muội là em. Em là Muội”. À ra thế! Ba Muội, chú Phu, người Quảng Đông. Phu là … Tiếp tục đọc
Thỉnh thoảng tôi lại thấy chữ “sến”, thí dụ như nhạc sến, và ở Việt Nam họ nói “Sến như…con hến” Well, không biết con hến nó sến đến cỡ nào, nhưng với tôi, “sến” lại là một danh từ thân quen tự thuở ấu thơ, bởi vì, tôi đã từng là … Tiếp tục đọc
Sài Gòn sau tháng 4/1975 qua con mắt của 1 thanh niên miền bắc, người sau này trở thành nhà văn nổi tiếng Nguyễn Quang Lập! Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới … Tiếp tục đọc
ThaiNC Mỗi năm vào dịp gần Tết như bây giờ, hàng vải của mạ tôi rất nhộn nhịp. Những năm xưa đó, tuy vẫn trong thời kỳ chiến tranh, nhưng bom đạn vẫn còn ở xa lắm. Gia đình tôi sống yên lành tại thành phố Huế. Mạ có một sạp bán vải … Tiếp tục đọc
Một cửa sổ của văn phòng nơi tôi đang sống nhìn ra phía ngoài một góc thành phố đông đúc. Trong một buổi chiều, tôi nằm dài yên lặng trên ghế bố, nhìn ra ngoài cửa và tôi nhớ Huế. Từ cửa sổ ngó ra Huế, là hai cây bông bụt đỏ ối, … Tiếp tục đọc
“Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa” Có những bài nhạc xuân xưa lắm rồi, được sáng tác còn trước khi tôi chào đời. Có những ngọt ngào của Tết tuổi thơ cứ ở lại mãi trong trí nhớ. Để rồi mỗi khi Xuân về Tết đến lại nao nao. Tự hỏi mai … Tiếp tục đọc
Đặt chân tới Sài Gòn năm 1954, lúc ấy tôi là đứa bé 9 tuổi, theo gia đình từ miền Bắc di cư vào miền Nam tự do. Ký ức của đứa bé 9 tuổi hẳn nhiên không thể ghi nhận được gì nhiều; nhưng đứa bé lớn lên và sinh … Tiếp tục đọc
(20.02.2015) Màu Hoa Vàng tượng trưng cho Tết miền Nam. Tôi thấy hình như năm nay ở Mỹ người Việt tha hương mừng xuân có vẻ xôm tụ hơn những năm trước. Cảm tưởng này có thể là do tôi coi những chương trình truyền hình VN thấy người mình trang … Tiếp tục đọc
Chuyến bay từ Bruxelles đến Hongkong thật dài nhưng tôi không ngủ vì mãi xem phim trên màn hình trước mặt. Bel Canto khá hay. Crazy Rich Asians thì xem cho vui, không có gì đặc sắc. Red Sparrow rất tầm thường. Retour du Héro có cô đào Mélanie Laurent mà tôi … Tiếp tục đọc
Trương Thị Thu Huyền Về Những Người Thầy… Hôm nay đọc bài “Thầy Tôi” trên báo, tôi chạnh nhớ lại mình cũng có một vị Thầy không phải dạy ở nhà trường, vì tại Việt Nam từ tuổi ấu thơ, tôi chưa bao giờ được cắp sách đến trường. Tôi vốn sinh ra … Tiếp tục đọc