Sau nhiều chục năm giữ riêng cho mình hãnh diện, đồng thời thảm kịch, Nguyễn Thị Nga My, người con gái thứ ba trong một gia đình có tới 4 chị em (*) mà, dung nhan của họ, như bốn huyền thoại nhan sắc một thời vàng-mười, giữa rêu phong, cổ … Tiếp tục đọc
Tác giả 58 tuổi, hiện sống tại Việt Nam. Bài về Tết Mậu Thân của bà là lời kể theo ký ức của cô bé 8 tuổi, dùng nhiều tiếng địa phương. Bạn đọc thấy từ ngữ lạ, xin xem phần ghi chú bổ túc ở cuối bài. Khi chộ tấm hình … Tiếp tục đọc
Chuyển ngữ: Huy Văn Trương và Hồ Như Nguyên tác: “How to Tell a True War Story,” truyện ngắn trong tập những truyện liên kết The Things They Carried (Houghton Miflin: 1990) của Tim O’Brien Lời người dịch: Chúng tôi chân thành xin lỗi nếu có sai sót trong bản dịch, và mong nhận được đóng góp cho … Tiếp tục đọc
Nguyễn Tuyết Lộc cũng là tác giả của “Chuyện chú tôi ‘Morin’ Nguyễn Văn Yến,” bài viết nằm trong số những bài được độc giả tìm đọc nhiều nhất trong thân tri Đất nước lại chia đôi. Cuộc trưng cầu dân ý ở miền Nam 1955 truất phế Quốc Trưởng Bảo Đại. … Tiếp tục đọc
Thanh Tâm Tuyền sinh năm 1936, tên thật là Dzư Văn Tâm, bút hiệu khác: Đỗ Thạch Liên. Năm 1952 (16 tuổi), dạy học tại trường Minh Tân (Hà Đông) và đăng những truyện ngắn đầu tiên trên tuần báo Thanh niên, Hà Nội. 1954, hoạt động trong Tổng hội sinh viên … Tiếp tục đọc
Chẳng hơi đâu mà buồn. Gần thất thập rồi, còn vui được mấy nả. Nhưng cái thời phơi phới thì có cố quên cũng không thể nào quên được. Cái thời, tuổi xuân đang phơi phới thì bị ăn cướp. Ăn cướp tuổi xuân. Ai cướp? Giặc cướp! Giặc nào? Còn … Tiếp tục đọc
Cây sung nằm ở đầu một bức tường chia đôi đoạn đầu xóm Bà Ba. Từ nhà tôi ra đầu đường Nguyễn Minh Chiếu phải đi ngang cây sung. Những buổi tối ra tiệm thuốc gác khi nhà có người cảm sốt, từ xa thấy cây sung tôi đã cảm thấy … Tiếp tục đọc
Phía Bắc kinh thành Huế có một thị trấn nhỏ tên gọi là Bao Vinh. Từ thành phố Huế, khách đi dọc theo một nhánh sông nhỏ của sông Hương mà tiếng dân dã gọi là sông Đông Ba. Qua cầu Thanh Long, sau khi quanh co vài ba … Tiếp tục đọc
Khi tôi bước lên bậc Trung học, ba tôi hứa nếu cuối năm được điểm cao thì ba sẽ mua cho tôi một chiếc xe đạp mới mà tôi được tự chọn. Từ khi biết đạp xe hai bánh cho tới giờ, tôi chỉ đi xe đạp cũ. Những chiếc xe … Tiếp tục đọc
Thuở ấy mẹ tôi phá đất hoang. Rừng tre xanh ngắt cỏ bạt ngàn. Đốt rẫy, khai mương trồng cây trái. Từng ụ tre gai cháy lửa tràn Mẹ như lính trận đang xông pha Thân gầy lọt thỏm giữa đại trà Lòn lách đốn tre, tay rìu rựa Gai nhọn … Tiếp tục đọc
Ai nghe thấy tên thành phố Seattle đều ngán về cái mưa dai dẳng, một năm gần sáu tháng trời. Biểu tượng của Seattle là một người cầm dù. Nắng ở đây hiếm hoi như hạnh phúc Anh có về gọi nắng đến cho em…(thơ Trần Mộng Tú) Vậy mà chúng … Tiếp tục đọc
Lê Hoài Nam Cùng trong một huyện Nghĩa Hưng, từ thị trấn Liễu Đề nơi phần lớn gia đình tôi đang sinh sống đến thôn Quần Vinh, xã Nghĩa Thắng nơi sinh ra và dung dưỡng một con người đầy ấn tượng tên là Vũ Ngọc Bao, dù đi xe máy hay … Tiếp tục đọc
Dưới đây là phần trích lược hồi ký “Căn nhà An Đông của mẹ tôi” của nhà văn Nguyễn Tường Thiết, con trai út của nhà văn Nhất Linh – người thành lập và cây bút chính của nhóm Tự Lực văn đoàn. Vốn là hàng xóm sát vách với tiệm cơm … Tiếp tục đọc
Có những kỷ niệm thấm sâu vào tâm trí bắt nguồn từ những món ăn dân dã, đậm chất quê nhà. Ở đó có bàn tay chăm lo của mẹ qua từng cách chế biến tạo thêm sự phong phú trong mỗi món tưởng chừng như đơn giản ấy tượng trưng cho … Tiếp tục đọc
1. Quen Khanh đã ba năm, tôi không hề biết anh là người Huế. Anh nói tiếng Nam ngọt xớt. Những danh từ rất Nam bộ như “hưỡn”, “xí xọn”… anh đều hiểu rõ và đôi khi còn áp dụng vào những câu chuyện khôi hài rất có duyên. … Tiếp tục đọc
Bài viết được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên viết ngay sau khi nghe tin thi sĩ Nguyên Sa mất vào ngày 18.4.1998. Trong bài này, Ngô Thụy Miên sẽ nói về cuộc gặp gỡ định mệnh làm nên mối giao cảm thi – ca, và quá trình phổ các bài … Tiếp tục đọc
Với người khác, đàn Mandoline chỉ là một nhạc cụ đơn thuần. Với tôi, cây đàn Mandoline là một phần cuộc đời, vì nó liên quan đến nhiều người, những thầm kín riêng tư, mối tình đầu thơ dại, nỗi đau đớn, chất chứa trong tâm hồn tôi… Sau nhiều năm không … Tiếp tục đọc
Nó là một nhánh nhỏ từ sông Mekong, ngoằn ngoèo qua chiều ngang nước Lào, rồi dọc theo biên giới Lào Việt? Hay từ nhiều khe trên núi hợp thành? Tôi dốt Địa lý, không biết cái đoạn sông tôi từng xuôi chơi trên … Tiếp tục đọc
Bài tác giả viết, đăng trên tạp chí Sáng Tạo, số 1 tháng 10.1956, lúc đất nước mới chia đôi. Sài Gòn trở thành thủ đô của miền Nam. Sài gòn thủ đô văn hóa Việt Nam : Không phải là một danh từ, một câu nói xuông nhạt. … Tiếp tục đọc
Năm 1966, tôi đang học đại học ở Sài Gòn thì cha tôi ở quê viết thư vào bảo: “Quê mình mất an ninh rồi, cha mẹ phải bỏ quê mà tản cư xuống quận lỵ tỵ nạn. Trong một đêm, địch về làng bắn giết, đốt phá nhà cửa … Tiếp tục đọc