//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Truyện ngắn

Điệu Nam Ai – Ngô Ái Loan

Bắt đầu tới tuổi mười ba . Con bé Hốí tánh tình lúc mô hồi chừ bặm trợn y hệt như đứa con trai, cái tự dưng đổi tính nhỏ nhẹ dịu dàng qua cử chỉ, cho tới lời ăn tiếng nói. Những sự thay đổi đó, kểtừ lúc con nhỏ bắt gặp, ánh mắt dễ thương của cậu con trai nhà ở phía bên kia đường . Ngày nào đi học cậu ta luôn đi ngang qua chỗ nó ngồi với cái tủ thuốc lá nhỏ, cũng đều đưa mắt nhìn như tỏ vẻ chào hỏi . Hối đang kiếm cơm ăn , áo mặc bằng một thùng thuốc lá, bán lẻ ngồi bên trên lề đường, trước mặt nhà của một người tốt bụng .

Từ lúc bắt đầu trổ mã, mới mười ba tuổi, nhưng là con lai Mỹ nên nhìn to xác hơn mấy cô con gái Việt Nam cùng trang lứa . Thực ra nó cũng âm thầm, để ý ở phía dãy nhà đối diện, thường thấy có một cậu con trai hằng ngày mặc quần xanh, áo sơ mi trắng đạp chiếc xe đạp màu bạc trắng, để đi tới học ở ngôi trường không xa lắm .Cậu con trai đó chỉ lớn hơn con nhỏ chừng ba tuổi. Thế là cái hình bóng của cậu con trai tên Tình, đã dần dà trở thành một thói quen, nếu như ngày nào mà nó không thấy, thì tự dưng buồn bã thật hết sức vô cớ, để rồi sự nhớ nhung trong đêm về thật mơ hồ , bãng lãng như sương giăng không sao định nghĩa được . Tình cảm nó dành cho cậu Tình đó giông’ như sương mù mờ ảo trên giòng sông Hương vào những buổi sớm mai mỗi khi nó đi bộ qua cầu Trường Tiền .
Càng ngày thì tình cảm mơ hồ kia, cứ thế càng sâu đậm như người ta bị nghiện cà phê thuốc lá . Và rồi mỗi khi vắng đi một bữa không thấy người ta, là con nhỏ ngồi buôn bán như người mất hồn mất vía. Điếu thuốc lá này lại bỏ lộn qua hộp thuốc lá kia.

Lúc về nhà, người chị cả của nó luôn luôn kiểm tra lại thuốc lá bán ngày đó, tính lại tiền bạc không hề thiếu một đồng xu. Có hôm bà thấy mất một điếu thuốc, thì vội nghĩ ngay, rồi gán tội liền là con nhỏ giấu tiền để ăn quà vặt . Báo hại lúc đó nó đang ngủ say sưa, con nhỏ bị bà chị dựng đầu dậy tra khảo bằng cây roi mây tua cả đầu cho ra mới thôi. Mớimười ba tuổi, vẫn còn là giấc ngủ của những đứa trẻ thơ vô tư, bất ngờ choàng mắt dậy, khi bị nắm tóc dựng ngược lên thì làm sao mà nhớ nỗi điếu thuốc bị thất lạc ở nơi đâu? . Tội nghiệp, nó cứ đưa ánh mắt ngơ ngơ, ngác ngác, càng làm cho chị của nó điên tiết lên như con mụ phù thủy độc ác, cứ thế trên tay cây roi mây quất túi bụi vào người của nó, không ngưng để cho nó hoàn hồn để nhớ lại điếu thuốc vì sao mà mất . Thật oan ức cho nó, sau một lúc chị nó mỏi tay mới tạm ngưng chuyện tra khảo, thì nó lúc bấy giờ mới tỉnh hồn, rồi nhớ là đã bỏ lộn qua bao thuốc lá hiệu khác.

Con Hối kể từ lúc mẹ qua đời, thì cái đám anh chị cùng mẹ khác cha của nó, đã coi nó như cái thứ báo đời, sanh ra làm mất mặt mũi gia phả của họ . Bởi cha con nhỏ là người Mỹ trong quân đội đồng minh qua giúp Việt Nam ở thời Việt Nam Cộng Hoà. Mạ nó là một goá phụ người Huế , sống với người chồng trước có ba đứa con. Gia cảnh nghèo khổ kể từ khi chồng mất sớm, bà đi theo bạn rủ rê vô Đà Nẵng, nơi có nhiều cư xá dành cho người đồng minh trú ngụ để xin làm người dọn dẹp lau chùi. Nhan sắc mẹ nó, lọt vô tầm nhìn của một người lính đồng minh, và chuyện xãy ra giữa một người đàn bà chồng mất đã lâu năm, khi tuổi đời còn trẻ và một người lính ngoại quốc xa quê hương cô đơn . Cho nên trong những giây phút yếu lòng sa ngã . Nó được ra đời, mạ nó cho đây là một điều lỗi lầm to lớn, bà nghĩ như vậy, rồi cảm thấy hối hận, nên đặt cho nó cái tên Hối. Kể từ lúc có con Hối , bà xấu hổ với xóm làng, vẫn còn nặng nề phong kiến, cùng sự trách móc của đám con nay đã trưởng thành , bà trốn biệt xứ không dám quay về Huế nữa.

Thời gian, nó được sống với mẹ, là một thời gian vô cùng sung sướng và hạnh phúc, mặc dầu nó chưa hề biết cha nó là ai, vì mạ nó giấu biệt tin tức .Cho tới lúc nó được bảy tuổi thì mạ nó bị bệnh nặng qua đời. Trước phút lâm chung, mấy anh chị nó đến gặp mặt mạ mình lần cuối . Coi như nghĩa cùng nghĩa tận , vì đồng tiền cho họ ăn học cũng là đồng tiền của bà cần kiệm để gửi về cho các con mỗi tháng, không hề xao lãng cho tới khi qua đời . Mạ nó biết sự thành kiến của con cái nghĩ về bà sẽ không hề thay đổi , mạ nó xin lỗi các anh các chị của nó, thấy mà ngược đời, mà chướng mắt .Bà chỉ mong họ nghĩ tới giọt máu cùng chung bào thai mà cưu mang nó, vì cho dầu bà không quay về nhà, nhưng bà vẫn làm trọn vai trò làm mẹ .

Chỉ mới qua lễ bốn mươi chín ngày cho người qua đời xong, thì bao nhiêu sự chịu đựng của anh chị nó bấy lâu nay, khi họ đứng trước những sự mĩa mai của dư luận . Thế là họ được dịp thẳng tay đổ trút lên đầu con nhỏ. Họ công khai trừng phạt nó, mỗi khi có lỗi hay chỉ phạm phải những chuyện nhỏ nhoi . Họ hành hạ nó chỉ để cho mọi người chung quanh nhìn thấy, họ cũng coi cái thứ con lai là một vết nhơ nhuốc không chấp nhận . Thế là cả cái xóm bình dân nghèo nàn được hài lòng hả dạ . Tuy thời đại đã thay đổi, nhưng ở cái xóm nghèo họ vẫn còn nặng nề đầu óc phong kiến . Thiên hạ đứng nhìn nó bị đánh đập với ánh mắt không mảy may xúc động, trước những đứa con lai không cùng chũng tộc . Con nhỏ thật vô tội, một nạn nhân vô cớ trước những quan niệm sai lầm, của những đầu óc còn hủ lậu tới ngu xuẩn , của những trái tim lạnh máu tình người. Nếu như câu chuyện xãy ra vào ngày xưa, thì chắc mạ con nhỏ sẽ bị bỏ vô lòng heo rồi dìm xuống nước cho tới chết.

Những đòn nặng giáng xuống đứa con lai, những tiếng nguyền rũa ngày qua ngày, thật chẳng khác nào họ đang đánh trên vong hồn của người mẹ thật vô cùng độc ác. Người chết thì đã yên, nhưng người sống, là nó phải gánh chịu trong tâm hồn một vết sẹo hằn sâu khó mà xóa mờ theo thời gian .

Cho dầu ghét con nhỏ đến cay đắng, họ cũng nghĩ người chết là mẹ mình, nên giử lời hứa cưu mang nó, thay vì con nhỏ được chăm sóc tử tế, thì họ đày ải nó không được đi học, mà phải bỏ học để lo đi buôn bán kiếm tiền .

Hối mỗi ngày ra ngồi bán thuốc lá bên lề đường. và lớn lên theo nỗi nhọc nhằn phải gánh chịu như một số mệnh đã được an bày . Chút hạnh phúc nhỏ nhoi tiềm ẩn trong trái tim, nó chỉ khát khao mơ ước là được anh Tình để ý tới nó . Chỉ vậy thôi cũng đủ cho nó còn có chút hy vọng dẫu thật sự là quá mong manh . Nó không đi tới chùa để nghe đạo pháp, nhưng nó tin rằng`, đây là một thứ nghiệp báo mà nó vay ở kiếp xưa , cho nên kiếp này phải trả gấp mấy ngàn lần cái tội nghiệt sâu nặng .
Còn về anh Tình, thì vẫn vô tình đi ngang qua đời nó theo ngày tháng trôi qua, có thỉnh thoảng nhìn nó đó, cũng vì thấy con bé càng lớn càng xinh, càng ngộ vì nó là một đứa con lai . Một tình cảm đơn phương, bị ngăn cách giữa một xã hội còn phong kiến, chỉ tội cho con nhỏ mỗi ngày qua đi, cứ mỗi khắc càng sâu hình bóng của anh Tình vô tâm khảm.

Hai năm sau có chương trình con lai, được người Mỹ bảo lãnh qua Hoa Kỳ. Con Hối bỗng dưng mà có giá trị, giống như một viên kim cương, một tấm thẻ vàng sáng lóe . Gia đình con nhỏ lúc bấy giờ thay đổi bộ mặt thật hết sức trơ trẻn . Như bàn tay lật sấp lật ngữa, thay đen đổi trắng không hề biến sắc mặt . Từ giai đoạn đó, anh nó cho nó ngồi ăn chung mâm, khỏi phải ngồi trong xó bếp như mọi khi. Chị nó xum xue đi sắm sửa thêm cho nó vài bộ đồ đẹp. Chứ không thôi nó chỉ đúng hai cái quần thay đổi, từ lúc mười tuổi tuổi thì quần dài, tới lúc 15 tuổi thì thành quần đùi. Vì con nhỏ lai Mỹ nên cao ngồng, rồi còn thiếu ăn nên ốm cà tong cà teo. Cho nên cái quần thì vẫn còn xử dụng một cách triệt để không hề phung phí, chỉ có màu vàng nghệ, theo thời gian cùng nó lớn lên, thì trở nên cụt ngủn và trở thành màu ngà ngà cháo lòng cũ mèm.

Chỉ trong một vài năm sau, không ngờ anh nó chạy chọt, mánh khoé nơi đâu mà đơn xin được cứu xét thật mau. Con nhỏ chỉ còn vài tháng nữa là vô Sài Gòn để chờ ngày đi phỏng vấn. Lúc này trông nó đẹp hẳn ra, do áo quần tươm tất .Nhưng nó không chịu ở nhà, vẫn nằng nặc dành ra ngồi bán nơi thùng thuốc lá, mặc dù gia đình nó lo sợ có người tới dụ dỗ nó đi theo họ . Vì con lai đang là mục tiêu, của những người muốn đi ra nước ngoài của thời gian đó. Những chuyện con lai được mua với giá thật cao, để người cùng hộ khẩu trong gia đình được ăn theo hồ sơ . Con lai trở thành là tấm thẻ xuất ngoại, là tấm vé đi tới ngưỡng cửa của miền đất hứa, của thiên đường sẽ thay đổi cuộc đời từ vực sâu đi lên đỉnh cao .

Kể như là lần đầu tiên, từ khi về chung sống dưới một mái nhà, con nhỏ dám trái lệnh anh chị của nó. Bởi nếu không ra bán thuốc lá, thì làm sao có thể thấy được anh Tình, thấy người yêu trong mộng của nó . Bỗng dưng có một ngày, nó không tin vào đôi mắt của mình. Nó mở to mắt nhìn anh Tình từ bên kia đường đang đi qua về phía nó. Con nhỏ quá xúc động thấy run rẩy cả toàn thân, còn trong lồng ngực trái tim cứ thế đánh thình thịch .Thật là ngoài sự mong ước chờ đợi bấy lâu. Cậu con trai đến trước mặt Hối và hỏi rất nhỏ nhẹ.

_Nghe nói Hối sắp đi Mỹ ?

Nó lí nhí nói không ra lời chỉ biết nói thật nhỏ

_Dạ …

Cậu Tình rất tự nhiên nắm tay nó rất thân mật rồi nói tiếp:

_Chúc em đi thượng lộ bình an nghe, khi mô về thăm lại quê hương nhớ ghé thăm anh hỉ.

Nhỏ Hối chỉ biết ngồi chết trân, thì ra anh Tình chỉ đến xã giao vài câu, mà tội nghiệp thiệt trong đầu nó suy nghĩ lung tung . Có phải anh Tình cũng thích nó ? hay vì nó là con lai đang có giá anh mới thèm nói chuyện ? . Mà thôi, cuối cùng nó cũng tìm ra một lý do chánh đáng, dầu gì ngày nào cũng ra vô thấy nhau thì coi như một chút tinh hàng xóm. Nó tự an ủi cho chính mình . Nhưng tất cả đó niềm vui là hạnh phúc thật to lớn, kể từ lúc người mẹ qua đời, nó mới cảm giác có được.

Ngày ra đi đã định, nó theo anh chị khăn gói vô Sài Gòn, chờ phỏng vấn lần cuối để lên đường ra khỏi đất nước. Lìa bỏ cái quá khứ đói khổ. Lìa khỏi cái xóm nhà lá nghèo nàn, mang đầy tai tiếng khi có một người mẹ đi lấy Mỹ. .Anh chị của nó cũng bạc bẽo giả đò quên luôn cái đồng tiền mà họ cho là dơ bẩn đó, đã nuôi cho họ có cơm ăn, có áo mặc, đồng tiền mồ hôi nước mắt do mẹ họ chắt chiu gửi về .

Nhưng tất cả, như một trò đời bẩn thỉu và vô cùng mâu thuẩn, khi mà những điều họ oán ghét, oán ghét luôn cả Hối, thì trái lại họ phải bám theo, bám theo con nhỏ có dòng máu lai, rõ ràng hơn bao giờ hết là một cứu cánh, giúp họ chạy thoát để đi đến một nơi sẽ cho họ thật nhiều sự mơ ước, biến đổi cả số mệnh của họ mà không thể chối cãi được. Họ rất đau khổ vì điều trái ngược này, họ chẳng những không mang ơn Hối, mà còn canh cánh sôi sục, coi như nhịn nhục, bởi một thời gian khá dài trong lúc chờ đợi để ra đi, họ bất đắc dĩ phải đóng vai người tử tế với nó .

Sau khi đến được trại tạm cư trên đảo. Số phận của những gia đình có con lai sẽ được hội thiện nguyện sắp xếp đưa đẩy trôi theo dòng đời. Họ được sắp xếp theo lời khai khi được phỏng vấn nơi đó, Hối theo họ đi tới xứ Ohio một tiểu bang trên nước Hoa Kỳ , bởi có một người cô ruột của họ hiện đang sinh sống .Khi đến nơi đúng vào ngày Lễ Tạ Ơn, một lễ lớn trên toàn nước Mỹ. .Hối đã bị tống ra khỏi nhà với cơn thịnh nộ, của người cô không hề có một giọt máu mủ nào đối với Hối. Các anh chị của Hối trở mặt như kẻ “qua cầu rút ván ,ăn cháo đá bát”. Mặc cho Hối khóc lóc van xin năn nỉ. Vì thói quen sống bên cạnh người thân cho dù bị ghẻ lạnh . Hối thấy vẫn còn hơn khi nhìn ra bên ngoài, những dãy nhà lặng im lạnh buốt trong tuyết trắng, tất cả nhìn băng giá và lạ xa quá, nó không giống như cái xóm bình dân nhà lá ồn ào ở nơi quê nhà, làm cho Hối vô cùng bấn loạn, trước quyết định lạnh lùng và dứt khoát, là không coi Hôi như một người thân . Họ đành đoạn gọi tới một người trong hội đoàn thiện nguyện, nói giao trả Hối với cái tội đồ gán ghép là con nhỏ này mất dạy, sợ không chịu đựng nỗi , sợ sẽ xảy ra những chuyện không hay về sau . Một lý do hoàn toàn không hợp lý lẽ . Nhưng những người sống trên nước Mỹ , họ rất tôn trong sự riêng tư .

Ngày lễ Tạ Ơn ai cũng về với gia đình để xum họp quây quần trên bàn ăn bên bếp lửa ấm. Hối một mình cô đơn, ôm trái tim rướm máu đi đến tạm ở trong một căn nhà, với những người hoàn toàn xa lạ từ màu da tới tiếng nói. Hối đã cạn nước mắt, nằm cong queo như con tôm bị luộc chín chỉ thầm đau đớn xót xa đếm từng vết sẹo thời gian in hằn trên thân thể . Hối chỉ còn biết nhớ tới gương mặt của người mẹ . Mẹ hối trước khi chết đã ôm Hối với đôi mắt âu lo, như đã biết trước phần số đứa con gái phải chịu nhiều đắng cay sau này … Hối khóc thành tiếng nức nở trong đêm, đêm thật sâu, thật dài mà có lẻ suốt cuộc đời sau này, Hối sẽ không bao giờ có thể quên đi giây phút tuyệt vọng đó .

:”mạ ơi răng con khổ rứa ?…mạ ơi !!!…”.

Năm đó Hối được 16 tuổi. Hối tình cờ gặp lại người bạn cùng chung trại tạm cư ở đảo, trong buổi đi lễ tại nhà thờ. Người bạn cho biết có cửa hàng của ông anh, đang cần người rửa chén nhưng chỉ bao ăn và ở, chứ không có tiền lương vì tiệm chỉ mới mở, sợ không đủ tiền để mướn nhân viên . . Hối chỉ cần vậy thôi, bởi Hối muốn thoát ra khỏi cái không gian quá buồn chán nơi hội thiện nguyện an bày bấy lâu nay . Người chủ tới nói chuyện với người trong hội và đưa Hối đi rất dễ dàng .Hội thiện nguyện cũng vui vẻ, khi biết Hối có được nơi đến có công việc làm đàng hoàng.

Một năm sau Hối bắt đầu rành rọt nơi xứ người. Người chủ thấy thương, thấy tội nghiệp nên cho Hối đi học thêm nghề làm tóc,làm móng tay .Hối rất thông minh và nhanh nhẹn. Chưa đầy mấy năm sau. Hối trở nên giàu có với tuổi hai mươi. Tiền vô ào ạt như lá mùa thu rơi rụng. Hối chỉ biết mỗi ngày lái xe ra tiệm, ngồi coi nhân viên làm việc rồi về nhà, Hối cố tìm quên nỗi bất hạnh của mình qua công việc mỗi ngày rất chăm chỉ . Hối thật vui vẻ và mãn nguyện, khi nhìn thấy con số ở nhà băng mỗi lúc mỗi tăng lên không ngừng.

Rồi định mênh một lần nữa, đã gỏ cửa vào trái tim của Hối . Vào một ngày cửa tiệm đã đóng, tất người làm ra về hết, chỉ còn Hối một mình ngồi tính sổ sách, nhưng Hối lại quên bỏ lên hàng chữ màu đỏ “Close “, cho biết tiệm đã đóng cửa. Thì một người đàn ông Mỹ tuổi độ trung niên bước vô với ý muốn cắt tóc. Hối phân bày là đã đóng cửa, nhưng người đàn ông cứ kỳ kèo để được cắt tóc ngay lúc đó .Hối đành chìu lòng khách, cửa tiệm vắng nên hai người trò chuyện thật vui. Ông ta cho biết đã để ý tới Hối mấy tháng rồi vì nhà ông nằm trên con đường này. Đây là lần đầu tiên có một người đàn ông nói với Hối bằng những lời lẽ dịu dàng bỗng dưng làm cho Hối bị rung động khiến cho gương mặt đỏ hồng lên, thoáng nhìn mình trong gương, Hối thấy mình đã đổi thay đến không ngờ. Con Hối ngày nào đã hoàn toàn lột vỏ, giống như con bướm đã thoát ra khỏi cái vỏ kén chật hẹp , để biến thành một con bướm màu sắc rực rỡ.

Bắt đầu từ đêm hôm đó họ đã có những buổi hẹn hò. Trình độ tiếng anh của Hối không giỏi lắm, nhưng cũng đủ cho ông ta hiểu về cuộc đời của Hối, ông càng nghe càng đi sâu vô tâm tư của cô gái trước mắt ,rồi cảm thấy xót xa dùm cho số kiếp của Hối để rồi yêu Hối nhiều hơn thêm. Mãi tới khi đám cưới, bởi những thủ tục với luật sư về vấn đề tài sản trước và sau hôn nhân Hối mới giật mình. Thì ra ông là một nhà triệu phú với rất nhiều cơ ngơi, hãng xưởng trên khắp thế giới .

Như câu chuyện cô bé lọ lem Hối nghiễm nhiên trở thành bà triệu phú. Cuộc sống lại đưa Hối ra ngoài thế giới rộng lớn bao la hơn. Hối bây giờ có được tất cả,tiền bạc, danh vọng, luôn tình thương yêu của người chồng. Hối bắt đầu có cho mình một không gian yên tĩnh mỗi khi chồng đi ra khỏi nước Mỹ để làm ăn.

Ý nghĩ trở về thăm lại quê hương bỗng dưng thôi thúc trong lòng. Quê hương gắn liền với tuổi thơ bất hạnh, nhưng quê hương vẫn còn trong lòng Hối, là ánh mắt dịu dàng của anh Tình mãi còn in đậm trong tim của cô chưa nhạt phai. Hối gọi cho chồng biết và ông vui vẻ để Hối về thăm lại mảnh đất nơi cô được sinh ra và lớn lên.

Khi vừa đến Sài Gòn. Hối lấy ngay chuyến bay ra Huế. Hối tìm một khách sạn trong Thành Nội, sửa soạn cho mình một bộ đồ bình thường, rồi kêu chiếc xích lô để đi tới con đường ngày xưa. Con đường nơi Hối có một tủ thuốc lá nhỏ ngồi bên lề đường của những tháng ngày lầm than trước đây. Thành phố Huế đã đổi thay rất nhiều, nhưng chỗ này hình vẫn con y nguyên nên Hối không cảm thấy bỡ ngỡ. Hối bây giờ đâu còn là con nhỏ Hối ngày xưa nữa. Tất cả thay đổi hết, ngoại trừ hình bóng một người Hối vẫn còn cất giấu .

Đứng trước căn nhà đã bị xuống cấp trầm trọng, cũ kỷ, vỡ nát. Hối đưa tay đập cửa. Hé cánh cửa bước ra là một người đàn ông khắc khổ ốm o, đang ở trần,mặc chiếc quần đùi, trong tay nách đứa con còn nhỏ. Trên khuôn mặt đeo một cặp kính cận thị bị gảy, được ràng chặt lại bằng một cọng dây thun. Người đàn ông đưa mắt nhìn Hối tỏ vẻ ngạc nhiên. Nước mắt Hối suýt oà ra, nhưng cố nén ngược lại … là anh Tình đây… làm sao Hối có thể quên được. Cô ngăn lại sự xúc động như muốn vỡ tung cả lồng ngực và nói:

_Bé Hối đây , em giữ lời hứa về thăm anh.

Rồi chưa kịp cho người đàn ông nói gì, cứ đứng nhìn Hối với ánh mắt sững sờ.

Hối vội mở trong túi xách, dúi vào tay người đàn ông một phong bì, số tiền Hối vừa đổi khi tới khách sạn.

Vừa đưa Hối vừa nói:

_Em gửi cho các cháu , em có việc phải đi rồi.

Hối như vừa đi, vừa chạy trước đôi mắt ngỡ ngàng khi đã nhận ra được Hối là ai, là con bé lai bán thuốc lá bên kia lề đường ngày xưa . Người đàn ông như bị á khẩu vẫn đứng bất động nhìn theo bóng người đàn bà đang hối hã bước lên chiếc xích lô chạy mất hút tận cuối con đường.

Điệu Nam Ai tưởng đã nhạt phai theo cùng ký ức buồn đau của Hối… hôm nay bỗng trở về réo rắc lên từng cung điệu xót xa … nghẹn ngào ….

(Nguồn : dtphorum.com)

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Thư viện

%d người thích bài này: