//
you're reading...
Minh, Thơ

Annabel Lee * Edgar Allan Poe * Minh phóng tác

 

 

 

1

 

Annabel Lee

It was many and many a year ago,
In a kingdom by the sea,
That a maiden there lived whom you may know
By the name of Annabel Lee;
And this maiden she lived with no other thought
Than to love and be loved by me.
I was a child and she was a child,
In this kingdom by the sea:
But we loved with a love that was more than love—
I and my Annabel Lee;
With a love that the winged seraphs of heaven
Coveted her and me.
And this was the reason that, long ago,
In this kingdom by the sea,
A wind blew out of a cloud, chilling
My beautiful Annabel Lee;
So that her highborn kinsman came
And bore her away from me,
To shut her up in a sepulchre
In this kingdom by the sea.
The angels, not half so happy in heaven,
Went envying her and me—
Yes!—that was the reason (as all men know,
In this kingdom by the sea)
That the wind came out of the cloud by night,
Chilling and killing my Annabel Lee.
But our love it was stronger by far than the love
Of those who were older than we—
Of many far wiser than we—
And neither the angels in heaven above,
Nor the demons down under the sea,
Can ever dissever my soul from the soul
Of the beautiful Annabel Lee:
For the moon never beams, without bringing me dreams
Of the beautiful Annabel Lee;
And the stars never rise, but I feel the bright eyes
Of the beautiful Annabel Lee;
And so, all the night-tide, I lie down by the side
Of my darling—my darling—my life and my bride,
In her sepulchre there by the sea,
In her tomb by the sounding sea.

Edgar Allan Poe

 

 

Annabel Lee

Ngày xưa ấy em thơ kiều mị
Sống để yêu anh và chỉ bởi anh
Trong vương quốc bên bờ biển xanh
Ta yêu nhau với tình thơ dại
Tình thiết tha vượt trên nhân loại
Đến cả thánh nhân cũng phải so bì
Thiên đàng lạnh lẽo hạnh phúc có gì ?
Yêu nhau chi cho thần linh ghét bỏ
Một đêm sầu gió mưa bỏ ngõ
Thả mây đen buốt giá rước em về
Annabel Lee, em chưa vẹn câu thề
Đã nằm kín mộ sâu bên bờ biển cã
Mùa trăng về đem lại những giấc mơ
Nuối tiếc tình thơ
Annabel Lee
Em chết giữa xuân thì
Mắt sáng sao kêu gọi tình tôi
Hai linh hồn hòa quyện thành đôi
Ta nằm xuống bên em trong mộ tối
Sóng động miên man, thiên đàng không lối
Biển âm u ru ta ngũ ngàn thu

Minh, Vancouver 05.2020

 

 

 

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Thư viện

%d bloggers like this: