//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Thơ, Tiểu luận

Thử bàn về chữ ‘níu’ – Tàn Chiến Cuộc

 

 

 

Tôi nghĩ đọc văn chương thì cái đầu phải hơi “điên điên” một tý. Thì nó mới hay. Văn chương không thể chính xác như toán học. Mà ngay cả toán học, cũng lắm chữ “nếu”! Nếu không đặt các điều kiện: x=0, x>0, x<0, hay x khác 0… Thì cái phương trình nó trở nên vô nghĩa! Thì có giải đúng bài toán, gặp ông thầy khó, vẫn có quyền cho… 0 điểm!

Tôi giả định ông Hoàng Cầm hồi nhỏ tới nhà bạn mình chơi. Nhà bạn ông có cô em gái rất xinh, mới 13 tuổi, trong khi ông 19 tuổi. “Nể” bạn, ông không thể nói tao yêu em gái mày! Nhưng ông vẫn trò chuyện với cô em gái, thậm chí muốn “níu” cái tuổi 19 của mình xuống còn… 13 tuổi!

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ…
Tôi phải dỗ như là… tôi đã nhớn 

(Tuổi 13 – Thơ Nguyên Sa) 

Tôi cũng giả định ông Hoàng Cầm hồi nhỏ tới nhà bạn mình chơi. Nhà bạn ông có người chị lớn hơn ông chục tuổi. “Nể” bạn, ông không thể nói tao yêu chị gái mày! Nhưng ông vẫn trò chuyện với người chị gái, thậm chí muốn “níu” cái tuổi 19 của chị xuống còn… 13 tuổi! Hay “nâng” cái tuổi 13 của mình thành 19 tuổi.

Tức là phải bằng tuổi của ông!?…

Nếu không thì nhà văn nữ Nguyễn Thị Hoàng đâu có viết cuốn Vòng tay học trò!? Hay khi đọc: 

Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
 nàng xanh tôi mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím… 

(Tuổi 13 – Thơ Nguyên Sa) 

Chẳng lẽ lại đặt câu hỏi: Tại sao lại không yêu “thẳng” vào nàng mà lại đi yêu… hoa cúc. Hay yêu lá sân trường!? Và kết tội “HẮN” là “thương vay khóc mướn”!!!

Bài thơ “Gửi người phụ nữ” của Rasun Gamzatov (Daghestan) có ý thơ hơi giống bài “Lời cuối cùng” của Victor Hugo. Bài thơ đó có đoạn:

 Nếu còn lại một nghìn thôi, tôi ở trong số đó.
 Nếu còn lại một trăm, tôi vẫn chống địch không rời
 Nếu còn lại có mười người, tôi là người cuối sổ
 Và nếu chỉ một người còn đứng đó-ấy là tôi!

Còn bài của Gamzatov có đoạn:

Hỡi người phụ nữ, nếu có nghìn đàn ông yêu em, em có biết trong nghìn người ấy, có Rasul Gamzatov nữa mà
 Còn nếu như chỉ có, trăm đàn ông yêu em, em hãy nhớ rằng trong số trăm người đó, nhất định Rasul Gamzatov có tên
 Còn nếu như yêu em, đàn ông chỉ còn một chục, thì Rasul Gamzatov đứng thứ bảy hay tám trong hàng
 Nếu đàn ông chỉ còn lại một người yêu em, tôi xin thề người đó không ai khác, ngoài Rasul Gamzatov em ơi…

Ông đã từng viết các câu thơ sau nói các vấn đề trong xã hội:

 …Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên
 Từ xưa tới nay vẫn thế
 Thuốc độc, lòng tham và tiền
 Có thể giết người ta rất dễ
 Nhưng tôi không hiểu một điều
 Vì sao, tôi không biết:
 Rằng nhiều khi sự thật và tình yêu
 Cũng có thể làm cho người ta chết..

Phụ nữ và tình yêu luôn là đề tài chính trong các tác phẩm của ông. Gamzatov được nhiều bạn trẻ biết đến với câu thơ nổi tiếng: “Tôi đã yêu hàng trăm người phụ nữ. Nhưng trong mỗi người đều mang bóng dáng em”, và câu “không có ai hát hay bằng những người mẹ…”.

(Theo Wikipedia)

Cho nên người làm thơ cũng phải hơi… “điên điên”! Huống hồ cuộc sống còn có lắm cái điên hơn?…

Cũng theo Wikipedia:

Nhiều người nhầm Gamzatov với Abutalib là người nói câu nổi tiếng: “Nếu bạn bắn súng ngắn vào quá khứ thì tương lai sẽ bắn súng thần công vào bạn” (“If you fire at the past from a pistol, The future will shoot back from a cannon.”). Lưu ý nếu dịch “pistol” là “súng lục” hoặc “cannon” là “đại bác” sẽ không chính xác, còn nếu đem bổ ngữ ra sau như bản dịch: “Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác” thì lại khiến cho ta cảm giác không trôi chảy, mất hay.

Là tôi, thì tôi không dám “nổ súng” vào tiền bối Hoàng Cầm hay Nguyên Sa!

Vì cái tựa đề đặt là “THỬ BÀN…”. Mà tò mò lại chẳng thấy ai… bàn! Nên tôi “liều mạng”, nhảy vào bàn chơi… thử cho vui! Chứ không hề có ý định “tranh luận” một bài thơ rất được nhiều người yêu thích của nhà thơ Hoàng Cầm (đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành bài hát Tình Cầm). Cũng như, tôi nghe người ta nói, nếu bây giờ mà ra ngoài chợ mua bó rau có… sâu! Thì lại càng mừng, vì chứng tỏ nó là rau sạch. Tội gì phải “vạch lá tìm sâu”!

Chúc mọi người đọc xong, rồi quên!

Tàn Chiến Cuộc

(Nguồn : dutule.com)

 

 

 

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Thư viện

%d bloggers like this: