Advertisements
//
you're reading...
chuyện kinh dị, Triệu Phong, Truyện Dịch

Viên đạn lạc – Gary Brandner * Triệu Phong dịch

 

 

 

2

Triệu Phong dịch từ truyện ngắn The Stray Bullet của Gary Brandner (1939-2013). Ông là nhà văn Mỹ chuyên viết về truyện kinh dị, nổi tiếng với bộ truyện người sói “The Howling” gồm ba cuốn, về sau được đóng thành phim nhiều tập, tổng cộng tất cả tám cuốn phim mang cùng tên.

 

Trong quán Leo’s, nhiều ghế cao trước quầy rượu vẫn còn trống chỗ bởi hôm ấy là Thứ Hai sau lễ Phục Sinh, tuy vậy cậu thanh niên cứ bám theo Hickman đến tận góc quán và ngồi lên cạnh ông. Bình thường Hickman chẳng quan tâm chuyện có người muốn ngồi cạnh mình hay không, nhưng vào buổi tối Thứ Hai này ông cảm thấy mệt mỏi và muốn được ngồi một mình.

Người thanh niên tuổi vào khoảng hai mươi hai, hai mươi ba, và râu ria trông đến lúc cần phải cạo. Hickman nhích ghế ra xa một chút và ngó chăm vào đôi mắt vô hồn nhìn trừng từ cái đầu hươu treo đằng sau quầy rượu.

“Thật là một đêm yên tĩnh,” cậu thanh niên nói.

“Phải,” Hickman lầm bầm. Ông ra hiệu về phía người pha rượu đang tròng vào đầu cái áo khoác đỏ. “Một ly như thường lệ, Leo nhé.”

Người pha rượu thả mấy viên đá cục vào trong một cái ly thấp cổ rồi đổ uýt-ki lên trên. Ông đặt thức uống trước mặt Hickman, xong quay sang phía người thanh niên.

“Cậu dùng gì nào?”

“Cho tôi một ly bia,” thanh niên đáp.

“Ông Hickman ăn săng-uýt chứ?” người pha rượu vừa hỏi vừa kê ly vào máy để bơm bia vào.

“Không, cám ơn Leo. Tôi muốn giảm cân một chút.”

Người pha rượu vỗ vào bụng mình, nói. “Đó là điều tôi muốn làm nhưng tôi thà mập mà sống vui hơn là gầy thon mà sầu thảm. Miễn sao quí cô đừng phàn nàn là được rồi phải không?”

“Lẽ đương nhiên,” Hickman đáp.

Leo nhặt tiền lên rồi đi về phía cuối quầy, rồi cho vào máy kêu leng keng.

“Đây là lần đầu tiên tôi đến Los Angeles,” cậu thanh niên nói. “Tôi từ Oregon xuống.”

“Tiểu bang ấy đẹp,” Hickman trả lời. “Xanh tươi. Mưa nhiều.”

Cậu thanh niên chồm tới và nhìn chằm vào mặt Hickman. “Tôi kể cho ông nghe một câu chuyện được chứ? Tôi cần phải nói ra cho một ai đó nghe chỉ một lần thôi. Nếu ông có đi săn thì hẳn câu chuyện còn hấp dẫn hơn. Đây là câu chuyện về một viên đạn lạc.

Hickman đưa mắt quan sát người thanh niên một lúc. Anh ta gầy nhom, gần như bạc nhược trong chiếc áo khoác kẻ ô nặng nề. Mái tóc nâu xổ tung và râu ria trông đến lúc cần phải cạo. Đôi mắt y có cái vẻ giằn vặt, xót xa.

“Được rồi,” Hickman nói, “Hãy nghe thử xem sao.”

Người thanh niên ra hiệu cho Leo mang cho mỗi người thêm một phần uống khác nữa, rồi bắt đầu kể với một giọng chắc nịch.

“Tên tôi là Wesley Mize. Tháng Chín vừa rồi tôi làm đám cưới ở Portland với một cô gái tên Judy, người tôi biết từ hồi tiểu học. Tóc nàng vàng với đôi mắt bự xinh màu da trời.

“Tôi làm việc tại một tiệm bán đồ thể thao nên lấy một tuần nghỉ dành cho tuần trăng mật. Hai đứa chỉ dự trù lái đi chơi khắp trong tiểu bang mà thôi. Vào ngày thứ nhì, chúng tôi rời khỏi Eugene trên Xa Lộ 58 đi về hướng Đông. Trong khi đang chạy thì Judy bắt gặp một đường rẽ vào phía rừng dành riêng cho dân đi đốn gỗ. Nàng tin chắc trong ấy có nhiều cây mâm xôi dại, thứ mà nàng yêu thích. Thế là tôi tách khỏi xa lộ rồi lái sâu vào đến khi cây cối trở nên quá rậm rạp.

“Chúng tôi bước ra khỏi xe, quả đúng, mâm xôi dại mọc khắp nơi. Judy cười và nhảy múa như một bé gái. Nàng lấy từ trong xe một cái xô nhựa rồi chạy trước tôi, chất vào xô đầy những trái mâm xôi.

Nàng tiếp tục chạy lên một chỗ cao rồi quay lại vẫy tôi lên theo. Nàng nói, “Lẹ lên Wes, lên đây xem cái em tìm thấy nè.”

“Tôi bắt đầu leo lên chỗ mà nàng đang đứng đợi, nhưng không bao giờ thấy cái mà nàng tìm được. Ngay khi tôi vừa lên đến đỉnh dốc nơi nàng đứng, một viên đạn đi xuyên qua đầu nàng và cướp đi mạng sống của người vợ tôi vừa mới cưới được hai ngày.”

“Chà, kinh khủng thật,” Hickman buột miệng, cảm tưởng như mình cần phải nói một điều gì.

“Tôi trở nên ngây dại,” người thanh niên tiếp. “Tôi không nghe được tiếng súng lấy mất sinh mạng nàng, nhưng rồi lại thêm một loạt ba phát liên tiếp nữa. Tôi không thấy chúng bay trúng vào chỗ nào. Tôi chỉ bắt đầu chạy về hướng tiếng nổ như thể tôi đang chạy đuổi theo con quỉ. Tôi vấp phải rễ cây và té nhào. Chân phải tôi gãy mất hai khúc xương. Bởi lẽ nào đó tôi không hiểu, tôi phải bò trở lại phía thi thể của Judy, vì rằng đó là nơi người ta khám phá thấy tôi trong trạng thái kinh hoàng sáu giờ sau đó. Nếu người cảnh sát tuần tra xa lộ không nhìn thấy tôi rẽ ra khỏi xa lộ rồi chạy theo để điều tra xem chúng tôi làm gì thì hẳn cả hai chúng tôi còn nằm ở đó.

“Đằng nào thì đó cũng là điều may,” Hickman nói.

“Phải thế không?” Wesley Mize buông câu hỏi treo lửng như sương khói giữa chúng tôi. “Trong năm tháng kế tiếp tôi phải nằm lưu lại trong bệnh viện để người ta chữa cho cẳng chân tôi lành lặn trở lại. Không một giờ phút nào của một trăm bốn mươi bảy ngày đó mà tôi không thầm ước phải chi tôi được chết thay cho Judy.”

“Cảnh sát có biết được ai là kẻ bắn những phát súng ấy không?”

“Chả bao nhiêu. Họ biết đạn bắn ra từ một khẩu súng trường 30—06 dùng để săn hươu. Họ còn tìm thấy một chai uýt-ki rỗng nằm gần điểm xuất phát. Họ đoán đương sự nhắm bắn vào một bảng chỉ đường cũ ở chỗ rẽ của con đường. Chỉ là thực tập bắn súng mà thôi. Đương sự bắn trúng vào tấm bảng ấy ba lần. Viên đầu tiên đi lệch khiến Judy mất mạng. Gã không hề biết gã đã bắn trúng một ai cả. Bụi rậm che chắn ở đó khiến không nhìn thấy được cả con đường nữa.”

“Quả là một điều bất hạnh,” Hickman nói. “Thật tệ hại là ít nhất cậu cũng không trông thấy được xe của gã ấy.”

“Ồ có chứ. Không những tôi thấy được chiếc xe, mà còn đọc được bảng số do tiểu bang California cấp nữa, và tôi cũng nhìn thấy cả người đàn ông nổ súng ấy. Tôi thấy luôn bộ mặt mập ú say mèm của gã khi gã ném cái chai ra khỏi xe rồi rồ ga chạy đi. Gã lái đảo qua đảo về trên con lộ. Ngày hôm sau chắc gã chẳng còn nhớ một điều gì đã xảy ra. Tôi chạy đuổi theo chiếc xe trước khi bị vấp té.”

“Vậy thì tại sao cảnh sát không tìm thấy được người đàn ông một khi cậu đọc được bảng số xe và thấy được mặt gã?”

Wesley Mize đứng dậy, dùng tấm khăn ăn để lau miệng. Người thanh niên nói, “Tôi sẽ kể cho ông nghe nốt câu chuyện khi tôi trở lại.”

Khi người thanh niên lảo đảo đi về phía phòng vệ sinh, Leo bước về phía Hickman, chồm người qua quầy rượu.

“Cậu ấy có vẻ càng lúc càng ồn ào,” gã nói. “Hắn có gây rối điều gì chăng?”

“Không có. Theo tôi y chẳng có gì đáng quan tâm. Cậu ta bị căng thẳng về chuyện gì đó xảy ra cho vợ mình. Tôi nghĩ là cậu ấy muốn trút cái tâm sự u uất của mình ra mà thôi.”

“Nếu y bắt đầu đi quá xa thì nhớ ra hiệu cho tôi hay nhé. Tôi nghe là y từ Oregon xuống, mà người trên đó chả ưa gì dân California chúng ta là bao.

Người thanh niên quay trở lại và ngồi lên ghế. Leo trừng mắt nhìn cậu rồi đi về phía cuối quầy.

“Lý do mà cảnh sát không bắt được gã đó,” người thanh niên tiếp tục câu chuyện đang bỏ dở, “là vì tôi không tiết lộ cho họ hay việc tôi có nhìn thấy người đàn ông.”

“Hành động như thế để làm gì?” Hickman hỏi. “Cậu không muốn gã ấy bị trừng phạt sao?”

“Đó chính là điều mà tôi rất muốn nữa là khác. Tôi muốn hắn phải bị trừng phạt đích đáng, chứ không phải chỉ bị đánh khẽ mà thôi đâu. Với sự nhẹ tay của tòa án ngày nay, chắc họ chỉ cho gã được tự do với một bản án treo mà thôi. Người đàn ông đó hủy diệt cái đẹp đẽ nhất đời của tôi. Chỉ có một sự trừng phạt dành cho điều hắn đã làm. Đó là hắn phải chết.

“Suốt những ngày tháng dài đăng đẳng trong bệnh viện, chỉ có một lý do duy nhất khiến tôi phải sống – là để tìm người đàn ông đã lấy mất mạng sống của vợ tôi .. và giết hắn.”

“Ý cậu là cậu tự mình tìm người đàn ông ấy sao?”

“Tôi muốn nói là tôi đã tìm được gã ấy rồi. Dễ thôi. Tôi viết thư cho Nha Lộ Vận hỏi thông tin về bảng số xe. Họ phúc đáp với tên của chủ sở hữu của chiếc xe. Hóa ra gã sống tại đây, ở Los Angeles này.”

Hickman chợt cảm thấy hơi chút sợ hãi. “Cậu có địa chỉ của gã à?”

“Đúng như thế. Tôi đã đến nhà gã hôm nay. Tôi ngồi đợi tới lúc gã ra ngoài để đoan chắc gã chính là người mà tôi kiếm tìm, rồi tôi theo gã đến quán rượu này.”

Hickman nhìn xuống, trông thấy tay cậu thanh niên đang cầm khẩu súng tự động nòng .45, để trên bắp đùi.

“Khoan đã con trai,” Hickman kêu lên, “cậu đang làm điều sai lầm đấy!”

“Không sai lầm gì cả đâu,” người thanh niên đáp.

Khi lời tiếng của họ chợt lớn hơn, Leo vội tiến lại gần. Đến khi gã bước đến chỗ giữa nơi hai người đang ngồi, Wesley Wize nâng khẩu súng bự lên và bắn thẳng vào mặt. Leo ngã nhào vào phía dãy chai rượu bày sau quầy, rồi gã chúi tới trước, va mặt vào quầy trước khi rơi thịch xuống.

Hickman ngồi cứng đơ như bị hàn dính lên ghế. Wesley Mize đặt khẩu súng tự động lên trên mặt quầy ẩm ướt và đẩy về phía Hickman.

“Tôi không cần đến nó nữa,” người thanh niên nói. “Viên đạn lạc nay đã trở về với chỗ của nó.”

Advertisements

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Advertisements
Advertisements
%d bloggers like this: