Advertisements
//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Phim Ảnh, Điểm Blog

‘The Grand Budapest Hotel’ * bộ phim của những điều huyền bí

 

 

 

 

Giới thiệu bài điểm phim của Minh Hương, một follower của thân tri, trích từ trang blog mịa63.wordpress.com của tác giả, mong rằng bài viết sẽ mang lại cho các bạn một giây phút thoải mái.

seashelloc

 

11

 

Hồi mình còn nhỏ, tầm khoảng 7-8 tuổi, Starmovies và HBO là hai kênh Ti vi duy nhất mình chịu xem cũng như khiến mình muốn tiếp xúc với công nghệ. Hồi đó hai kênh này liên tục chiếu rất nhiều phim, đều là cũ và ra rạp nhiều năm rồi nhưng đều được chọn lọc kĩ lưỡng. Chả trách mà nó khiến mình háo hức đến thế. Mình nhớ đã xem rất nhiều phim, và có xem xong không hiểu ý nghĩa, nhưng khi chữ THE END hiện lên thì trong lòng mình cũng nhiều cảm xúc mới mẻ xuất hiện, tuy không thể gọi tên nhưng đến giờ  vẫn nhớ. Và đó là li do giải thích cho chuyện mình rất thích xem và đánh giá phim, tập tễnh bước sang thế giới đầy màu sắc mà cũng lắm gian truân này.

The Grand Budapest Hotel là một trong những phim mình xem trên kênh Starmovies hồi nhỏ. Lúc xem mình chỉ thích ngắm cảnh phim, vì nó đầy màu sắc kẹo ngọt: hồng, vàng, tím, đỏ và cảnh phim rất lạ, khác với các phim mình thường xem hồi đó. Xem xong có cảm giác như vừa lạc vào thế giới thần bí, pha trộn giữa nhiều phong cách: cổ điển, hoạt hình, và thần tiên.

I. Nội dung phim

Bối cảnh hiện đại mở ra, một bé gái cầm quyển sách tên ” The Grand Budapest Hotel” xuất hiện, đứng trước tượng một người đàn ông với rất nhiều móc khóa kèm mác bên dưới. Em có một phong cách ăn mặc khá cổ điển. Khi em lật quyển sách lại là hình ảnh nhà văn của quyển sách. Chuyển ngay sau đó là chính nhà văn ấy ngồi trước màn hình camera, nói về cuộc sống của những người cầm bút. Lúc này, ông giống như một người dẫn chuyện, giới thiệu câu chuyện mà theo ông ” Diễn ra theo một cách đầy bất ngờ”.

 

2

 

Câu chuyện sau đó kể về nhà văn thời trẻ đến nghỉ ở khách sạn Budapest, hi vọng vượt qua cơn suy nhược tinh thần, căn bệnh phổ biến của giới tri thức thời bấy giờ. Ông trông tẻ nhạt và ủ rũ vì đang trong giai đoạn mệt mỏi, và khách sạn Budapest với ông cũng trở nên buồn chán, vô vị vì vừa hết mùa du lịch cũng như vào giai đoạn suy thoái, thiếu thốn đến độ tồi tàn. Con người nơi đó qua mắt ông cũng trở nên kì dị: một nhân viên tiền sảnh sáo rỗng quá xuề xòa, những người khách cô độc không ngại quạnh hiu và chỉ chào hỏi xã giao.

 

3

 

Cho đến một ngày, khi đang ngồi nói chuyện với nhân viên tiền sảnh, tác giả chợt thấy một người đàn ông ngồi trước phòng chờ khách sạn, ăn vận sang trọng, và theo lời của tác giả là toát ra một vẻ “cô đơn tận cùng”. Theo lời kể của nhân viên sảnh, người ấy là chủ của khách sạn với rất gia tài khổng lồ, luôn đến đây vào những ngày vắng khách và chỉ ở trong phòng 10m2 không phòng tắm. Điều này khiến tác giả tò mò và suy nghĩ.

Và rồi khi ngồi trong phòng tắm, nhà văn gặp người đàn ông ấy. Không bí ẩn như hình ảnh ở phòng chờ hôm nào, ông bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những tác phẩm của nhà văn và mời ông bữa tối nếu có hứng muốn nghe câu chuyện cuộc đời mình. Chắc hẳn ông đã chờ đúng người, đúng thời điểm để câu chuyện được tiết lộ, bởi nó có quá nhiều ý nghĩa, trăn trở mà ông tin rằng nhà văn sẽ hiểu. Cuộc trò chuyện bên bàn ăn tại  ấy chính là khởi nguồn cho “The Grand Budapest Hotel”– tác phẩm thành công nhất của nhà văn.

 

4

 

Lùi lại hơn nửa thế kỷ khi Zero Moustafa, người chủ khách sạn lúc ấy còn là một di dân nghèo vừa vào nghề chạy việc lobby. Đúng như tên gọi, ông đến Budapest, không nhà, không tài sản, học vấn, kinh nghiệm hay gia đình. Và rồi khi ấy, ông gặp Gustav-  người quản lý hoàn hảo xứng tầm với một khách sạn danh giá: cẩn trọng, chu toàn, lịch thiệp, duyên dáng nhưng có sở thích kì dị là làm thân với các quý bà giàu có chuẩn bị xuống mồ.

Lúc này, người ta nghĩ Gustav sẽ không nhận Zero bởi lai lịch của ông. Nhưng khi ông hỏi lí do anh muốn làm việc tại đây, Zero trả lời: ” Ai chả muốn làm việc ở khách sạn Budapest trứ danh này chứ?” Và như bắt được sóng, Gustav nhận anh vào làm việc dưới sự quản lí kĩ lưỡng và tỉ mỉ của ông.

Chuyến phiêu lưu của cả hai bắt đầu khi một trong những quan hệ tình thân của Gustav, Madame D. (Tilda Swinton) đột ngột qua đời để lại di chúc cho ông hưởng thừa kế bức tranh đắt giá “Cậu bé và quả táo”. Thế nhưng Gustav nhanh chóng thấy mình bị gài bẫy trở thành nghi phạm vụ án thủ tiêu Madame M. trong âm mưu tranh giành quyền thừa kế của con cái bà ta. Mang ơn Gustav trong chuyến đi đến dinh thự Madame, Zero trở thành cứu nhân và người đồng hành bất đắc dĩ trong cuộc đào thoát và tìm kiếm nhân chứng để minh oan cho Gustav. Dọc hành trình sóng gió này, cả hai đã chạm trán với một lô lốc các nhân vật kỳ quái, buộc phải đối mặt và xử lý vô số tình huống oái oăm hài hước.

Xuyên suốt câu chuyện, cả hai đã gặp rất nhiều kẻ muốn chơi xấu mình, đặc biệt nổi lên hình ảnh con cháu của Madame D đến rất đông trong ngày tuyên bố tài sản thừa kế, lính Đức định bắt Zero vì là người Do Thái di dân trái phép, cả hai bị rượt đuổi để bắn giết bởi con cháu Madame D. Nổi bật trên tất cả, ta vẫn thấy hai con người ấy, với lòng tin tưởng và trung thành tuyệt đối dành cho nhau, đã cùng trải qua tất cả. Gustav tin tưởng tuyệt đối cậu bé lobby của mình, ngăn lính Đức bắt giam câu, ban phước lành cho cậu và người yêu, còn Zero thì luôn trung thành bảo vệ ông, ngay cả trong lúc khó khăn nhất, đặc biệt khi ông sắp sửa rơi xuống vực thẳm.

Sau khi cứu người bạn của mình thoát khỏi hiểm nguy trên tàu, Gustav quay sang nói với Zero: “Cậu thấy không, vẫn còn những tia sáng le lói của nền văn minh còn sót lại trong cái lò mổ man rợ này, thứ ban xưa gọi là nhân đạo.” Đây có lẽ cũng chính là câu chủ chốt mà đạo diễn Wes Anderson muốn nhân mạnh trong bộ phim này, bởi nó được nhắc lại hai lần trong phim. Nếu chỉ nói thôi chưa thuyết phục, bởi cuộc đời Gustav chính là minh chứng sống cho điều đó.  Cách ông thể hiện, cách ông đối xử với mọi người và cá tính của ông sống cho điều đó. Ông chính là biểu hiện cho sự lịch sự, can đảm và lòng tốt của thế giới cũ. Việc ông vui chơi với những quý bà lớn tuổi cũng có thể là lời giải thích cho sự hoài cổ của mình.

 

5

 

Khơi nguồn cảm hứng cho phim là những trang viết của nhà văn Stefan Zweig, đặc biệt là hồi ký “Thế giới của ngày hôm qua”. Trong lời đề tựa hồi ký này, Stefan Zweig viết với một vẻ buồn bã và chua chát: Cảm giác của tôi là thế giới nơi tôi lớn lên, thế giới ngày nay và khoảng giữa hai nơi đó, là những thế giới hoàn toàn riêng biệt…” Stefan Zweig, sinh trưởng tại Vienna rồi sống ở nhiều đô thành châu Âu trong những năm tháng hòa bình và no đủ, tả lại thế giới ấy như một không gian văn minh bậc nhất, yêu chuộng tri thức, tràn trề tinh thần sáng tạo, rộng lòng nuôi dưỡng tinh hoa. Nhưng Zweig cũng là một người Do Thái và trong những năm đen tối của thế chiến thứ hai, để sống sót, ông buộc phải trốn chạy khỏi Áo, cắt đứt mọi mối liên hệ với nơi ông coi là quê hương. Từ Nam Mỹ nhìn về châu Âu đang chìm trong khói lửa hủy diệt và thanh trừng, ông viết: “Những chiếc cầu nối ngày hôm nay và hôm qua và những năm xưa của chúng tôi đã bị thiêu rụi cả rồi”.

 

6

 

Và như thế, cuộc phiêu lưu rực rỡ sắc màu, đầy tiếng cười và sự phấn khích của Gustav và Zero đột ngột kết thúc bằng một nốt lặng. Dư âm của nó tuy vậy không hẳn là niềm tuyệt vọng. Sau nhiều mất mát, Zero vẫn luôn quay lại khách sạn Grand Budapest bởi đây là nơi ông và cô bé phụ bếp Agatha đã trải qua những ngày tươi đẹp của tình yêu đầu tiên.

II. Cảnh quay

Bộ phim thành công là nhờ phần lớn của Wes Anderson. Mỗi cảnh phim dường như đều mang trong mình một câu chuyện đầy bí ẩn, sẵn sàng ngồi lại cùng bạn để chia sẻ về những điều ý nghĩa trong đời nó. Góc quay luôn để vật chủ ở chính giữa, xoay máy theo từng góc cố định như 90 độ, 180 độ. Cách đặt máy đối diện gương mặt nhân vật và từ từ phóng to, thu nhỏ theo nhịp cảm xúc và đặc biệt là cách quay vuông góc mặt đất từ trên cao hoặc dựng ngược từ dưới nhìn lên vô cùng ấn tượng.

Nếu để ý kĩ, ta sẽ thấy từng bảng màu riêng được sử dụng cho các phân cảnh khác nhau. Màu trầm trong đoạn đầu phim khi nhà văn và Mr. Zero ngồi ăn trong không khí hoài niệm, màu tươi sáng trong phân cảnh giữa Gustav và Zero trong những ngày sát cánh bên nhau, đen trắng trong đoạn cuối phim, khi Gustav bị xử bắn.

 

7

 

8

 

Điểm thú vị rất dễ nhận thấy chính là tỉ lệ khung hình của phim được thay đổi theo từng theo điểm. Ở khung cảnh mở đầu của phim, khán giả được xem theo tỉ lệ chuẩn của rạp chiếu phim hiện tại (2:35:1) rồi sau đó khung hình nhanh chóng chuyển sang tỉ lệ 1:85 cũ và cuối cùng dừng lại ở tỉ lệ 1:33 (tức 4:3).

Cách thay đổi khung hình này, đặc biệt khi dùng ở tỉ lệ chuẩn của những ti vi thời xa xưa 4:3 giúp bộ phim khoác lên được một nét đẹp cổ kính và nhẹ nhàng, phần nào nói lên được tư tưởng chủ đạo xuyên suốt trong bộ phim: “Chỉ có cái đẹp cũ kỹ mới làm say được lòng người”.

Một điểm đặc biệt là nửa đầu bộ phim, Zero luôn là người không có nhiều khung hình trong các cảnh, chiếm chủ yếu là Gustav. Nhưng đến nửa sau, khi đã trở thành người bạn thân thiết, bầy tôi trung thành, đạo diễn để hai người chiếm khung cảnh bằng nhau.

 

9

Zero luôn lép vế so với ông chủ của mình

 

10

Cho đến sau đó

 

Sau hàng loạt tràng cười giòn giã, Wes kết phim bằng chút gia vị của nỗi buồn, như để cân bằng cảm xúc người xem. “Nước tự do Zubrowka chính thức không còn tồn tại”, hình ảnh khách sạn Grand Budapest thời hoàng kim giờ chỉ còn trong trí tưởng tượng của nhà văn trẻ. Trước mặt anh bây giờ là đại sảnh không một bóng người, dưới ánh đèn lờ mờ càng toát lên vẻ buồn bã và cô đơn đến đáng sợ. Thế giới ấy chưa chắc đã tồn tại, có khi “đã biến mất từ lâu trước lúc ông ấy đặt chân vào”, theo lời Zero Moustafa chia sẻ.  Nhưng Wes Anderson đã mang thế giới ấy đến cho chúng ta, để cùng tin tưởng, và hy vọng.

.

.

 

 

 

 

 

Advertisements

Thảo luận

One thought on “‘The Grand Budapest Hotel’ * bộ phim của những điều huyền bí

  1. Đọc xong bài điểm phim tôi thấy cần xem lại phim này.

    Số lượt thích

    Posted by Bà Tám | Tháng Năm 25, 2019, 3:31 sáng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Advertisements
Advertisements
%d bloggers like this: