//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Nhạc, Văn Hóa Nghệ Thuật

Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp: Green fields – Đồng xanh, ta phải về chốn thiên đường của riêng ta?

 

 

Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp là loạt bài qua đó chuyên mục Nghệ Thuật của Đại Kỷ Nguyên trân trọng dành tặng quý độc giả những ca khúc gốc bất hủ của các phiên bản tiếng Việt mà khán giả Việt Nam vốn say mê, nhưng có thể chưa biết đến sự hiện diện của những bản gốc lộng lẫy và câu chuyện lịch sử đầy xúc động xung quanh của chúng…. Chúc quý độc giả những giây phút thưởng thức đầy thú vị và thăng hoa…

Có độc giả đã viết cho Đại Kỷ Nguyên khi đến với loạt bài Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp, rằng: “Đến ngày hôm nay, thế giới lại gần được nhau hơn, thì chúng ta phải cảm ơn tầm quan trọng và sức lôi cuốn của Âm nhạc, mà bất cứ một dân tộc nào đều có thể, qua những nhạc phẩm bất hủ của mình, mang mọi người lại gần nhau, hòa cùng một trái tim, dù ở góc phố nào trên thế giới”.

Green fields – Đồng xanh là ca khúc nổi tiếng làm nên tên tuổi của nhóm nhạc  The Brothers Four.

 

3

Nhóm nhạc The Brothers Four. (Ảnh wikipedia.org)

 

The Brothers Four không phải là tác giả – mà cũng không phải là nhóm ca khúc đầu tiên – biểu diễn bài Green fields. Tác phẩm bất hủ này thực ra đã được ba ca nhạc sĩ trong ban Easy Riders (Terry Gilkyson – Rich Dehr – Frank Miller) soạn ra và thu âm từ năm 1956. Thế nhưng phiên bản đó hầu như không được ai chú ý, và phải chờ đến đầu năm 1960, sau khi được nhóm The Brothers Four hòa âm phối khí lại và giới thiệu trong đĩa nhạc single thứ hai của họ thì ca khúc này mới bắt đầu hớp hồn người nghe.

Lời ca nhẹ nhàng với giọng hát ấm áp cùng tiếng guitar ngân vang, tiết tấu ca khúc chậm làm rung động tâm hồn con người.

Sau bao vất vả truân chuyên trong cuộc sống, ta thả mình giữa cánh đồng xanh, khẽ khép nhẹ đôi mi tận hưởng thiên đường.

 

Ca khúc ‘Đồng xanh’, lời Việt: nhạc sĩ Lê Hựu Hà

 

Tạm biệt nhé những buồn vui, vất vả, ta phải về chốn thiên đường của riêng ta.

Vào một ngày trời mưa nhè nhẹ, bên ly café nóng ngắm nhìn dòng người đang hối hả trên đường, khẽ khép nhẹ bờ mi, thả hồn về những kí ức chưa bao giờ phai nhạt, nơi đó êm đềm bên tiếng guitar cất lên thánh thót, ta thèm biết bao tháng ngày đó trở lại:

Đồng xanh là chốn đây
thiên đàng cỏ cây
là nơi bầy thú hoang
đang vui đùa trong nắng say
đây những bờ suối vắng
im phơi mình bên lùm cây
đây những dòng nước mát
khẽ vươn tay về thung lũng
và những đôi nhân tình
đang thả hồn dưới mây chiều

Giữa thiên nhiên cỏ cây hoa lá, bình yên để tắm mát tâm hồn. Nơi ta đã hạnh phúc biết bao với những giây phút êm đềm, nơi ta hòa mình với chim muông cây cối, cố lắng nghe dòng suối êm đềm, tươi mát, như gột rửa tâm hồn.

 

4

(Ảnh pixabay.com)

 

Nơi chốn bình yên ấy dịu dàng như thiếu nữ, ôm ấp ta như vòng tay ấm êm của mẹ. Nơi ấy hạnh phúc biết nhường nào, rời xa hẳn những ánh đèn đô thị, tiếng còi xe inh ỏi ngày đêm, áp lực bộn bề từ cuộc sống. Thở thật nhẹ cho thiên đường đừng biến mất, để cho ta cứ mãi phiêu diêu. Mong được làm con chim sải cánh tung bay giữa thiên đường hạnh phúc.

Nhưng đó chỉ là khao khát, bởi thiên đường là mộng ước mà thôi, khi ta còn phải sống trong dòng chảy, bị cuốn theo những guồng xoáy của cuộc đời. Ôi mệt mỏi biết nhường nào. Kiếp mưu sinh vẫn còn đây.

Nhưng hiện thực là đắng cay, chua chát, người còn đây cảnh cũ đâu rồi. Cuộc đời như con tạo xoay vần, chậm một chút lẽ nào ta lỡ nhịp.

Đồng xanh giờ vắng tênh
dưới trời lãng quên
còn đâu bầy thú hoang
đang vui đùa trong nắng êm
đâu những bờ suối vắng
im phơi mình bên lùm cây
đâu những dòng nước mát
khẽ vươn tay về thung lũng
và những đôi nhân tình xưa
đã lìa cách xa rồi

Ta đã mất thiên đường của chính ta, còn lại đây mình ta trong đơn độc, cố gắng kiếm tìm những kí ức đã phai nhòa. Ngỡ tưởng rằng bình yên kia là mãi mãi, ta nồng nàn say đắm trong tình yêu.

 

5

(Ảnh pinterest.com)

 

Nhưng cuộc đời vốn chẳng có gì là bền vững, yêu lắm đó, thương lắm đó, rồi cũng xa ta một sớm chiều. Chỉ còn lại là hoài niệm ngày xưa cũ.

Cuộc đời khiến chính ta muốn cố gắng nắm thật chặt để yêu thương kia đừng nhạt nhòa, để bình yên kia đừng biến mất. Nhưng đó chỉ là cố gắng trong vô vọng.

Ta yêu đồng xanh
như đã yêu thương con người
ta thương đôi tình nhân kia
như gió thương yêu mây trời
nhưng sao giờ đây
chẳng thấy ai chung quanh ta
đất trời như bãi tha ma
trên đồng hoang cỏ cháy

Cảnh vật đã hoang tàn, con người cũng ra đi, ta ngỡ tưởng thiên đường hạnh phúc là cuộc sống này, nhưng giờ còn đâu khi ngoảnh lại chỉ có ta với ta, lẻ loi đơn bóng, tìm lại về nơi ấy đã trở thành đồng hoang cỏ cháy, không một chút tàn dư. Ta chẳng còn gì ngoài nỗi cô đơn đeo bám, mong đợi gì đây? Tìm kiếm gì đây? Như một sinh mệnh lang thang chẳng biết đường về, lạc lõng giữa chốn tha ma.

Và giờ ta còn đứng đây
giữa vùng hắt hiu
trời không một chút mây
đã khô cằn như đáy tim
sao ta còn đứng mãi
như người tình mong đợi ai
sao ta còn đứng mãi
để nghe tâm hồn tê tái
và đã bao năm rồi
ta đứng chờ
giữa cánh đồng

Biết đó là vô vọng, mà vẫn cứ kiếm tìm, biết đó là đau thương mà vẫn muốn níu giữ, biết rằng ta đang mê mà vẫn cứ cố ru cho cơn mê thêm dài. Phải chăng đó là sự ngu muội.

Tỉnh lại đi đây chỉ là ảo mộng

Tỉnh lại đi đây chỉ là ảo mộng, hỉ chớp mắt là thời gian đã qua rồi, nó như một cỗ xe chẳng đợi chờ người, thấm thoát thoi đưa ta dường như đã già, ngoảnh lại cuộc đời sau tất cả, ta được gì? Còn lại gì cho riêng ta? Hay chỉ là những nham nhở vết thương trong tâm hồn, vết sẹo kia thì còn đó bởi chưa bao giờ được chữa lành,  đôi chân mệt mỏi, thân xác tàn tạ, ta lê đi trong tuyệt vọng…

Sinh mệnh ta đợi gì? Mong ngóng gì? Có phải nó đang tìm về nơi bình yên nhất, nó đang khao khát được thoát khỏi nơi đây để tới thiên đường của nó, nơi bình yên vĩnh viễn, xa rời hẳn những nỗi đau buồn khổ trần thế.”

Nó cứ ôm ấp như vậy mà chờ đợi cơn mê kia kết thúc.  Để được với chính ta thuở ban đầu.

Có thể nói rằng ca khúc: Green fields – Đồng xanh là một tuyệt phẩm âm nhạc, bằng giọng hát trầm ấm, tiết tấu chậm buồn ngân lên như những tiếng khóc trong vô vọng từ kiếm tìm những kí ức xưa kia, những hoài niệm đẹp mà chẳng bao giờ quay trở lại.

Từ đó để lại cho người nghe dấu hỏi về những gì ta đang có, sự bền vững của những thứ mà tưởng chừng chẳng bao giờ mất, nhưng rồi chợt nhận ra chẳng có gì là tồn tại vĩnh hằng, chỉ là một mình ta trong cô đơn, lẻ bóng ở chốn tạm này, nơi cõi nhân gian.

Gửi gắm tâm tình qua tiếng đệm guitar như từng nốt thăng trầm của cuộc đời con người, ca khúc đã tạo cho người nghe một cảm xúc ban đầu như sự êm đềm tươi đẹp, nhưng sau đó lại là nỗi buồn khi mất mát  rồi là cảm xúc bâng khuâng, chơi vơi giữa dòng đời. Ta đi đâu về đâu? Và đang mong đợi điều gì?

Người nghe cảm thấy da diết nhất chính là câu hỏi bỏ lửng của cảm xúc cuối cùng mà tác giả để ngỏ. Những nốt nhạc ngân nga như tiếng nói tâm tư, tiếng đệm êm ái, càng khiến cho sự lẻ loi của con người khi ta chẳng còn ai, là sự bơ vơ trong vô vọng, là sự thắc mắc trong sinh mệnh của mình.

Ca khúc đạt được một cảm xúc tuyệt vời của người nghe, đó không chỉ là những nốt nhạc du êm tâm hồn khi cô quạnh, mà hơn cả, nó là điều muốn nhắn nhủ cho chúng ta:

Ta có thực sự hiểu được chính ta? Ta có thực sự hiểu điều mà sinh mệnh ta đang cần, đang tìm kiếm?”

Mời mọi người cùng đắm mình vào giai điệu êm ái, chậm buồn nhưng không kém ngọt ngào của ca khúc gốc được đánh giá là tuyệt phẩm âm nhạc này:

Green Fields – The Brothers Four

 

 

Lời bài hát tiếng Anh

Green fields

(The Brothers Four)

Once there were green fields, kissed by the sun.
Once there were valleys, where rivers used to run.
Once there were blue skies, with white clouds high above.
Once they were part of an everlasting love.
We were the lovers who strolled through green fields.

Green fields are gone now, parched by the sun.
Gone from the valleys, where rivers used to run.
Gone with the cold wind, that swept into my heart.
Gone with the lovers, who let their dreams depart.
Where are the green fields, that we used to roam ?

I’ll never know what, made you run away.
How can I keep searching when dark clouds hide the day.
I only know there’s nothing here for me.
Nothing in this wide world, left for me to see.

Still I’ll keep on waiting, until you return.
I’ll keep on waiting, until the day you learn.
You can’t be happy, while your heart’s on the roam,
You can’t be happy until you bring it home.
Home to the green fields, and me once again.

.

Tịnh TâmHà Phương

.

(Nguồn: dkn.tv)

.

.

Advertisements

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: