//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Truyện ngắn

Kinh Kha – Đặng Kim Côn

 

 

Kinh Kha tay bị trói thúc ké, chân xích bởi một sợi dây xích lớn, cúi đầu quỳ mọp trước sàn điện, Tần Vương truyền tả hữu cùng các quan lui ra ngoài, hít một hơi thở thật sâu, rồi cất giọng hãy còn chưa hết hoảng hốt, hỏi lớn lấy uy :

– Kinh Kha, ngươi đã thấy giết một chân mạng đế vương không dễ chứ?

Kinh Kha liếc quanh xem còn có ai không, thấp giọng, nhưng vẫn còn cố giữ chút hùng khí, trả lời lửng lơ:

– Ta biết.

– Mà chân mạng là thiên ý, ngươi muốn bẻ nạng chống trời sao?

Bất đồ Tần Vương hạ giọng :

– Ngươi hãy xem cái chết của Tần Vũ Dương, suy nghĩ đi, trẫm giết ngươi có khó không?

– Không khó.

– Trẫm biết ngươi là anh hùng, giả thử trẫm tha ngươi thì sao?

Kinh Kha ngỡ mình nghe lầm, cả người run lẩy bẩy:

– Muôn tâu, tội thần thỉnh ân hoàng thượng.

Tần Vương nhếch mép cười:

– Trẫm trọng tính thẳng thắn của ngươi. Vậy ngươi nói cho trẫm biết, nghĩ sao ngươi muốn giết trẫm?

Kinh Kha không dám ngẩng mặt lên, một chút im lặng như là nhà vua muốn để Kinh Kha bình tĩnh suy nghĩ, Tần Vương tiếp:

– Ngươi cứ trả lời, trẫm nói tha là tha.

Kinh Kha lắp bắp:

– Tâu bệ hạ, tội thần tài hèn trí đoản, nghĩ là đền đáp chút ơn tri ngộ với Điền Quang, những khi nghèo khó Điền Quang vẫn thường cho ăn uống, và Thái Tử Đan đã mới quen biết đã tận tâm hậu đãi tội thần, ăn cây nào rào cây nấy…

– Nếu trẫm nói đó là cái trung của mấy con chó, bị chủ lợi dụng, ngươi nghĩ sao ? sao ngươi không nghĩ, ngươi với Thái Tử Đan mới quen, ngươi có gì để nó hậu đãi ngươi nếu không phải là nó muốn ngươi bán mạng cho nó?

– Tội thần xin nghe thánh thượng dạy.

– Nếu trẫm cũng hậu đãi ngươi?

Kinh Kha cả mừng :

– Muôn tâu, tội thần xin làm thân khuyển mã.

– Ngươi nghĩ kỹ, ta không ép ngươi, một kẻ hậu đãi để ngươi đi chết cho nó, một người hậu đãi để cho ngươi sống tiếp tục làm anh hùng, ai là kẻ gian ác?

– Muôn tâu, tội thần ngu muội.

– Không phải Trẫm không biết là tha ngươi tức là “dưỡng hổ di họa”, nhưng trẫm tiếc một nhân tài, Thái Tử Đan có biết trọng nhân tài không? Cứ cho ngươi thành công đi, liệu nó có để ngươi trở qua giòng sông Dịch gặp nó nữa không? Một Điền Quang vì nó mà phải tự sát, một Phàn Ư Kỳ tin cậy nó, thân thiết với nó là vậy còn bị lấy đầu, một Yên Cơ yêu dấu của nó cũng bị chặt tay chỉ vì chìu ý thích của ngươi. Ngươi thấy cái tương lai của ngươi chưa?

– Muôn tâu, tội thần xin thỉnh thánh ý. Tội thần không dám quên thánh ân.

– Còn nữa, sao ngươi không hỏi tại sao trẫm biết hết những điều ấy? Ta còn biết cả mấy câu thơ “nhất khứ bất phục hoàn…” của ngươi trên bờ Sông Dịch.

Kinh Kha lí nhí :

– Muôn tâu, quả là không có gì qua mắt được Thiên tử chân mạng đế vương…

– Thế ngươi muốn trẫm tha như thế nào?

– Muôn tâu, tội thần không dám.

Tần Vương cười khẩy :

– Không dám sống?

Toàn thân Kinh Kha mềm nhũn xuống, run giật lên, nói không ra lời:

– Tâu Hoàng thượng…sống, dạ sống, thần hứa liều chết giết Thái Tử Đan để chuộc tội với hoàng thượng.

– Trẫm không cần, điều đó trẫm muốn đích thân trẫm hỏi tội nó, nó là bạn trẫm, trẫm đã không tính toán với nó, mà cây muốn lặng gió lại không ngừng. Trẫm chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi muốn sống như thế nào. Ồ, có lẽ ngươi không hiểu ý trẫm, trẫm cho ngươi chọn, ngươi nghe cho rõ đây: thứ nhất, trẫm thả ngươi, ngươi muốn làm gì làm; thứ hai, đổi tên họ ngươi, cho ngươi dọn chuồng ngựa, chuộc lại cái tội ăn gan một thần mã ở Yên Quốc, nghĩa là cái tên Kinh Kha của ngươi sẽ vĩnh viễn còn là anh hùng lưu danh hậu thế; thứ ba, đấu với trẫm một trận, nếu thua thì chịu chết không hối tiếc.

Kinh Kha nín thở, cắn chặt môi suy nghĩ. Rất nhanh, ba cái điều kiện được hắn bỏ lên cân tiểu ly. Được thả, khi lục quốc đều đã thuộc về nhà Tần, muốn làm gì cũng không tránh đâu được tai mắt của Tần Vương Doanh Chính, thân phận chỉ như một món đồ trong túi Tần Vương. Hốt phân cho ngựa, có cơm ăn áo mặc, cưới vợ sinh con, tên tuổi vẫn còn được bá tánh kính ngưỡng. Đấu một trận, hắn thừa biết uy dũng và thủ đoạn của Tần Vương, chưa chắc đó là một lời nói thật, nhiều khi mới nhận đấu, chưa kịp cầm gươm đầu đã rơi xuống đất, chưa nói là nếu may mà thắng được, làm sao thoát chết dưới binh khí của các dũng tướng đã từng bách chiến bách thắng. Kinh Kha khẽ nhướng mắt nhìn lên Tần Vương, giọng khẩn khoản:

-Tâu Thánh thương thương xót cho tội thần được sống, tội thần xin ăn phân …dạ không, xin dọn phân ngựa cho quân lính trọn đời.

Tần Vương truyền đem Kinh Kha nhốt.

Ngay hôm ấy, một tử tù khác được mang tên Kinh Kha bị chém đầu, treo xác trước cổng thành, thị chúng.

.

(Nguồn: vanchuongviet.org)

.

.

Advertisements

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: