//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Tùy Bút, Về Huế

Chuyện ngắn đời thường- Minh Nguyệt Graves

 

 

Hồi đứa con gái tôi đi học lớp 5, có làm môt cái project gọi là “Family Tree.” Tôi giúp cho con làm bài, sưu tầm tranh ảnh, tra cứu Google, khá công phu.

Sau khi được cô giáo cho điểm 10, nó vui sướng về nhà khoe: “Mẹ ơi, con nói với tụi bạn, con là Princess mà tụi nó không tin. Có đúng con là Công Chúa không mẹ?”

Tôi cười, “Không đúng. Mẹ là công chúa, nhưng con thì không.”

Thế là hắn khóc oà lên, nhất định không chịu!

Tôi sinh ra trong một gia đình Hoàng tộc. Điều đó có nghĩa là, tôi thuộc diện “Con Vua cháu Chúa” chứ không phải tầm thường đâu nha!!! Ha ha.

Than ôi, Hoàng Tử và Công Chúa bây giờ chỉ còn như chuyện trong cổ tích.

Ngoại trừ một số rất nhỏ những nước ở Âu Châu, Á Châu, Cận Đông còn có Vương quyền, nhưng thực chất không giống ngày xưa là nhà vua có toàn quyền trên 3 ngành của một nước là Lập Pháp, Hành Pháp
và Tư Pháp. Nhà Vua bây giờ chỉ còn là biểu tượng.

Những nước trong Liên Hiệp Anh như Canada, Australia, New Zealand vẫn coi Nữ Hoàng Anh là vua của họ, nhưng nước Mỹ mới lạ đời, cha ông họ ngày xưa vì bị nước Anh đàn áp sao đó mới chạy tới xứ
sở mới này, thế mà bất cứ chuyện nhỏ nào xẩy ra cho dòng tộc vua nước Anh thì cứ nhao nhao lên như là chính chuyện của nước mình. Nhất là chuyện đám cưới, chuyện tình yêu hay sanh con đẻ cái của họ thì ôi thôi cũng tốn nhiều giấy mực lắm lắm.

Ai cũng biết nước Việt Nam, từ 1945 về trước theo chế độ phong kiến, có Vua chứ không phải Tổng Thống hay Chủ Tịch nước như bây giờ.

Vua Gia Long và các vị chúa về trước đều lấy họ là Nguyễn Phúc. Ở trong Nam gọi là Nguyễn Phước.

Vị vua thứ hai là Minh Mạng đặt ra Đế Hệ Thi để đặt tên cho con cháu.

Bài này gồm 20 chữ, dùng làm chữ lót tên cho mỗi thế hệ triều nhà Nguyễn từ vua Minh Mạng trở về sau.

MIÊN HƯỜNG ƯNG BỬU VĨNH

BẢO QUÝ ĐỊNH LONG TRƯỜNG

HIỀN NĂNG KHAM KẾ THUẬT

THẾ THOẠI QUỐC GIA XƯƠNG.

Từ ngàn xưa, chưa có triều đại nào lưu truyền mãi mãi. Chữ vạn tuế làm sao thực hiện được.

Thế nên vua cha dự tính con cháu mình sẽ làm vua nước Việt đến 20 đời, vậy mà mới tới đời Vĩnh, tức là vua Bảo Đại (tên là Vĩnh Thuỵ) thì …hết vua. Tuy triều Nguyễn có tới 13 vua, nhưng cũng chỉ có 5 đời mà thôi. Đời Vĩnh có 2 vua vì vua Duy Tân tên là Vĩnh San.

****

Chắc người ngoài Hoàng tộc khó hiểu cách đặt tên cho con cháu nhà Nguyễn, mà ngay cả người Tôn Thất cũng nhiều người mù mờ, thí dụ:

Họ của tôi, rất lạ: Trấn Định.

Một trong những Hoàng Tử, con của Vua Minh Mạng, tên là Miên Miêu, được phong tước Trấn Định Quận Công, cấp đất đai ở Truồi, phía nam thành phố Huế chừng vài ba chục Km, hiện tại vẫn còn nhà thờ ngài ở đó.

Từ quốc lộ I, đi từ Bắc vào Nam, qua cầu Truồi, thì rẽ trái, có cái chợ nhỏ, ngay dưới gốc 1 cây đa lớn. Đi qua khỏi chợ, khoảng 10 ngôi nhà, thì nhìn phía bên tay phải, là nhà thờ ngài Trấn Định Quận Công, nhìn ra con sông Truồi trong xanh mát rượi.

 

3

Tại làng Truồi gần Huế, có đền thờ Ngài Trấn Định Quân Công tức Hoàng tử Miên Miêu, con vua Minh Mạng. Là hậu duệ dòng Trấn Định, sau 1975, ông Vĩnh Bạch định cư tại Hoa Kỳ, trong khi con gái ở lại Huế làm tài xế taxi.

 

 

4

Tác giả bài viết, Tôn nữ Trấn Định Minh Nguyệt trong đồng phục tài xế taxi tại Huế, lái xe đưa thân phụ Vĩnh Bạch từ Mỹ về, thăm làng Truồi, cúng đền thờ Trấn Định Quận Công.

 

Như người dân thường thì cha họ gì, con sẽ lấy theo họ đó. Ví dụ như cha Nguyễn văn A, thì con là Nguyễn văn B, hay Nguyễn thị C….

Nhưng người Hoàng phái thì không phải vậy.

Họ của chúng tôi được đặt theo quy định có sẵn, để người trong dòng tộc, nhìn vào có thể biết là thuộc nhánh nào, hệ nào…

Lấy ví dụ chỉ riêng trong nhánh của tôi cho dễ hiểu nhé.

Con của ngài Miên Miêu là ông Hường Chuyên.

Con của ông Hường Chuyên là ông Ưng Từ.

Con của ông Ưng Từ là ông Bửu Lang.

Con của ông Bửu Lang là ông Vĩnh Bạch (là ba tôi).

Con của ông Vĩnh Bạch sẽ là Bảo T…

Nhưng mà không! Nhà tôi cũng không theo quy định đó luôn! Bởi vậy mới có chuyện mà kể cho bà con nghe ngày ni đây chơ!

Như đã nói ở trên, ngang đời anh em tụi tôi, lẽ ra sẽ là Bảo (T…) nhưng vì ba tôi thích khác người nên ông lấy tước của Ngài Trấn Định Quận Công làm họ, vậy là anh chị em tôi có cái họ đặc biệt là “Trấn Định”.

Các anh em trai tên đầy đủ theo cách ba tôi đặt là Trấn Định Bảo (T… )

Về con gái và các cháu gái thì cách đặt họ cũng khác. Đừng kể chi mấy đời xa trước, chỉ ngang cô của tôi là Công Huyền Tôn Nữ Thu Hương, và các chị con của bác tôi là Huyền Tôn Nữ (…)

Từ khi không còn triều đình nhà Nguyễn, nhiều bà con thôi dùng 2 chữ Tôn Thất, mà lại dùng họ cũ ngày trước là Nguyễn Phúc hay Nguyễn Phước ( 阮福 ).

Mặt khác, nhiều bà con trong hệ Chánh Biên thôi dùng 2 chữ Nguyễn Phước, lại lấy chữ lót làm họ, cho nên trong khai sinh, giấy tờ … xảy ra tình trạng cha con không cùng họ, việc khai báo lắm khi bị trở ngại. Ví dụ: Cha tên Bửu Đông đẻ con trai mang tên Vĩnh Tây, đẻ con gái mang tên Công Huyền Tôn Nữ Phương Nam. Hoặc cha tên Chiêm Đông, đẻ con trai tên Viễn Tây (Nhánh Định Viễn Quận Vương). Nhiều cơ quan chính quyền trong nước cũng như ngoài nước
không hiểu, không công nhận cha con. Về phía nữ các bà các cô mang họ Công Tằng Tôn Nữ hay Công Huyền Tôn Nữ … thấy dài, có khi không đủ chỗ điền trên giấy má, đơn từ nên thường hay rút ngắn lại là Tôn Nữ.

Người ta nói bài Đế Hệ Thi được khắc trong một cuốn sách bằng vàng (kim sách), cất trong hòm vàng (kim quỹ) để lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, các bài Phiên Hệ Thi cũng được khắc trong các cuốn sách bằng bạc. Có tư liệu cho rằng tới thời Vua Tự Ðức, chúng đã bị nấu ra để trả nợ chiến phí bốn triệu đồng cho Pháp và Tây Ban Nha theo Hiệp ước Nhâm Tuất (1862). Không ai biết sự thật ra sao vì đến ngày vua Bảo Ðại, vị vua cuối cùng của nhà Nguyễn
thoái vị, các sách kim loại này đã biến mất.

Đối với phái nữ, viêc đặt chữ lót khác hẳn. Con gái Vua (thế hệ 1) gọi là Công Chúa đi đôi với tên thường là tên đôi như Công Chúa An Đông, Công Chúa Ngọc Tây … Cháu gái Vua (thế hệ 2) lấy chữ lót Công Nữ, chắt gái (thế hệ 3), chữ lót Công Tằng Tôn Nữ; chắt gái (thế hệ 4) chữ lót Công Huyền Tôn Nữ – Các thế hệ gái kế tiếp lấy chữ lót Công Huyền Tôn Nữ, về sau này chỉ đặt tắt là Tôn Nữ mà thôi.

Riêng mấy chị em gái nhà tôi thì không có “Tôn Nữ lấp la lấp lánh óng ánh kim cương hột xoàn” chi hết, mà chỉ có duy nhất 2 chữ Trấn Định làm họ. Như tên tôi đầy đủ hồi còn ở bên đó là Trấn- Định Minh-Nguyệt. (có 2 gạch nối).

Đi đâu cũng bị người ta hỏi lui hỏi tới, “Có phải viết nhầm dấu huyền thành dấu sắc không?” Họ tưởng là Trần-Định Minh- Nguyệt, vì người Việt mình họ Trần rất đông.

Trợn mắt trợn mũi giải thích, họ cũng không hiểu!

Rồi có người lý sự, thì hỏi vì răng, họ của tôi không giống nhánh nào Hoàng phái? Tôi đáp, “Xin hỏi ba tôi!”

Khi làm giấy tờ phỏng vấn đi Mỹ, cô nhân viên Toà Lãnh Sự cũng hỏi, vì sao con ruột cùng cha cùng mẹ, mà lại không lấy họ Cha? Tôi nói, “Để tôi về tôi hỏi ba tôi! Nhưng tôi “xin thề, tôi là con của ổng!!!”

Thì đã bảo nhà tôi đặc biệt lắm, làm sao có người giống được chứ!

Đến khi tôi đặt chân tới Mỹ, người của IOM giúp điền giấy tờ ở quầy nhập cảnh, chắc là mệt nên làm biếng viết gạch nối giữa hai chữ Minh-Nguyệt, tên kép, (mà tên người Mỹ đâu bao giờ có dấu gạch nối) nên người Mỹ cứ thế mà làm, coi như tên thiệt là Minh, còn Nguyệt chỉ là tên đệm!

Ngược đời chưa đã chơ! Hồi xưa không mấy ai gọi tui là Minh- Nguyệt, chỉ gọi ngắn gọn là Nguyệt. Giờ thì chỉ gọi là Minh thôi!!!

Tôi thì nghĩ, tên chi miễn gọi cho dễ là được, vì người Mỹ khó phát âm chữ Nguyệt lắm, thành ra đổi tên cũng có cái hay, tiện của nó. Mỗi lần gọi điện thoại lấy hẹn bác sĩ, hay làm giấy tờ, phải đánh vần tên Nguyệt có khi troẹo cả quai hàm, lại phải tốn tiền đi bác sĩ chơ có phải chơi mô!

Tới khi lấy ông chồng người Mỹ thì phải đổi họ theo ổng, để lỡ ơn Trời ổng có chuyện chi, mình còn được hưởng quyền lợi của người làm vợ chơ! Ha ha ha.

Chuyện tên của tôi vẫn chưa xong đâu nhé, là bởi vì khi đi làm, tiếp xúc với người Mỹ, mình muốn có cái tên dễ nhớ, để họ trở lại làm cho mình kiếm gạo! nên tôi phải chọn tên Mỹ là Minnie. (giống như Minnie Mouse, một con chuột gái ưa làm điệu dễ thương trong phim hoạt hình của hãng Disney.)

Vậy nên từ một cái tên nghe “Lung linh huyền ảo” hiếm hoi, khó quên, Trấn-Định Minh- Nguyệt, tôi đã trở thành một Minh T. Graves, hoặc Minnie Graves như tôi vẫn dùng trong Facebook, bình dị như bao người Mỹ khác!

……Các cô Công chúa Việt Nam giờ đã ngủ yên trong những khu rừng xưa thật xưa của quá khứ, nếu có còn chăng thì cũng chỉ là sự hoài niệm qua phim ảnh và những trang sách các em nhỏ được mẹ đọc cho nghe hằng đêm trước khi chìm vào giấc ngủ đầy hoa bướm của tuổi thơ!!!”

Công Chúa thì có nhiều mối tình vương giả, nhưng cô công chúa hụt VN- là tôi (vì ba tôi có làm vua đâu mà mình nhận là công chúa?) thì có một chuyện tình chán phèo.

Sau 1975 “Thiên hạ đảo quờn”, tôi phải đi làm khi còn nhỏ tuổi. Có 1 mối tình Puppy Love kéo dài khá lâu.

Rồi từ khi qua Mỹ làm quen với Face Book, thật bất ngờ, trong lúc đang ngao du online, ngắm hình thiên hạ trên Facebook, tôi chộ (nhìn thấy) lại người xưa!

Người đã từng khiến tôi phải băn khoăn,

“Người ơi gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?”

Đó cũng là người đã từng nói với tôi rằng,

“Trong đôi mắt anh, em là tất cả.”

Có lúc não nề hơn thì hắn gào thét ai oán,

“Em ơi nếu mộng không thành thì sao?”

Còn khi hứng chí thì hắn hiên ngang hứa “Không bao giờ ngăn cách đâu em! Không bao giờ!!!”

Với bao nhiêu kỷ niệm, thơ ca tràn đầy như rứa, mà đùng một cái; hắn bỏ tôi đi, không một lời từ giã! Mãi đến hơn 20 năm sau mới thấy tăm hơi!

Ui chao ơi là cái sự đời răng mà bạc bẽo (Buồn!!!)

Hắn với tôi làm chung một công ty. Lần đầu tiên gặp hắn, tôi không có cảm tình chút mô cả! Vì răng ư? Hắn ốm như cây tăm, đen thủi đen thui, tướng đi thì khệnh khạng của mấy người có chân chữ bát. Hai con mắt to Trương Phi lúc nào nhìn cũng giống như trợn ngược, nhìn thấy là đêm về nằm chộ luôn. Tính hắn trầm, ít nói, hầu như tôi không hề nghe hắn nói thì phải? Thỉnh thoảng tôi thấy hắn ở buổi họp giao ca, nhưng người nhiều chuyện như tôi ri thì làm răng
mà có bạn “câm” như hắn được?

Cho đến một hôm cả tôi và hắn phải tháp tùng Giám đốc của công ty đi xa thành phố. Tôi bị say xe, nên cứ là nôn thốc nôn tháo, mệt lả người. Chuyến đi hơn 3 tiếng đồng hồ, tôi không còn sức để ngồi, phải nằm dài trên băng ghế sau của xe thôi.

Đành phải mượn đỡ cái đùi của hắn để kê đầu cho đỡ mệt, chơ biết kê vô mô chừ? Nhưng dường như hắn không lấy đó làm phiền thì phải! Hắn nói nhẹ nhàng “Chị nằm nghỉ, ngậm mấy cái kẹo này thì sẽ bớt say xe ngay.”

Tôi mệt quá, nhai ngồm ngoàm mấy cái kẹo, không thèm trả lời. Hắn lấy nước cho tôi uống, lấy dầu xoa ở màng tang, lâu lâu lại hỏi “Chị có thấy khỏe hơn chút nào không?”

Thì ra hắn dễ thương hơn tôi tưởng nhiều!

Từ đó, hai đứa trở thành bạn. Hắn ở xa nhà, nên rảnh rỗi, ngoài giờ làm việc thì hắn không phải làm chi thêm cả. Ở nhà trọ, có người nấu cơm tháng, áo quần cũng có người giặt thuê.

Vậy là tối nào hắn cũng tới nhà tôi chơi, nói chuyện tào lao xịch bộp.

Một tối trời mưa, hắn mượn được chiếc xe Honda của người bạn, hắn vô nhà rủ tôi đi chơi. Hai đứa lên xe và cứ rứa vừa đi, vừa nói chuyện, chẳng bận tâm sẽ đi đâu, về đâu?

Chạy hơn tiếng đồng hồ thì tới Phú Bài, hai đứa ghé vô quán bên đường ăn tô bún bò nóng thiệt cay, rồi đi ngược lại về Huế. Hắn mặc cái áo mưa dơi, còn tôi ngồi sau, che chung áo mưa, nép mình vào lưng hắn, hai tay thọc vào túi áo ấm của hắn, tôi thấy bâng khuâng xao xuyến. Giọng hắn đều đều trầm bổng, tôi nghe lòng nao nao!!!

Và rồi cái ngày đó cũng đã đến, hắn cầm tay tôi, thì thầm vào tai rằng hắn yêu tôi. Không giấy mực nào có thể diễn tả hết tâm trạng vui sướng của tôi.

Tôi cảm động quá, mơ ngày hai đứa nên duyên vợ chồng (Từ đây tôi không sợ bị ế nữa !!!) Tôi tưởng tượng mình sẽ có một gia đình, con cái đông vui với hắn!

Thế nhưng bỗng nhiên hắn biến mất!

Không một lần giận hờn, cãi vã.

Không một lời từ giã.

Không một lời phân trần, bày tỏ, lý do hoàn cảnh!

Không chi trơn mới tức chơ?

Tôi buồn quá, răng mà hắn đối xử với tôi tệ tàn, phũ phàng rứa không biết? Hắn tan biến như mây như khói!

Tôi buồn bã, khóc lóc vật vã hết mấy ngày, nhưng tính tôi dễ ăn dễ ngủ nên không vì đó mà sút cân mô cả!

Rồi tôi đi tới một quyết định hết sức sáng suốt: “Phải quên hắn đi, càng nhanh càng tốt.”

Tôi đốt hết mấy lá thư hắn gởi, mấy con thú nhồi bông- quà hắn tặng tôi đem cho mấy đứa bạn (Cho bõ ghét!)

….

Hai mươi năm rồi, tôi lại thấy cái mặt dễ ghét của hắn, nhìn hình ở profile thấy hắn già đi nhiều, khắc khổ, nhăn nhó.

Tôi nhìn hắn dửng dưng, không buồn cũng chẳng vui.

Tôi đã tha thứ cho hắn, không còn nghĩ đến hắn từ lâu rồi. Vì bất kỳ lý do chi mà hắn bỏ tôi đi, tôi không bận tâm nữa.

Mà biết đâu “Tình chỉ đẹp khi tình tan vỡ, đời hết vui khi đã vẹn câu thề,” bạn nhỉ?

 

.

(Nguồn: facebook)

.

.

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: