//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Kỷ Niệm, Tùy Bút, Về Huế

Thú đi xem xinê ở Huế – Hồ Đăng Định

 

THÚ ĐI XEM XINÊ Ở HUẾ

Tác Giả: Quế Chi Hồ Đăng Định

( Hình ảnh do tác giả sưu tầm)

 
Chừ nói ra có thể nhiều người không tin, xin các bạn đừng cười, nhưng thú thiệt, tôi nhà quê lắm, qua Mỹ mười lăm năm ni rồi mà chưa hề một lần bước chưng vô rạp xi nê mô cả, dù cho là ở thành phố Thiên Thần Los Angeles, có kinh đô Điện Ảnh Hollywood hay là ở nơi quanh năm mưa gió lạnh lùng hao hao giống thời tiết Huế như thành phố Ngọc Bích Seattle này vậy.

 

1

Rạp Mô Ranh (Morin Frères) ở đường Lê Lợi.

 

Nhiều lần có nhiều phim mới rất hay, các con gái trai, dâu rể mời Ba Mẹ đi xem nhưng tôi cứ cười xoà :
” Thôi ! mấy mẹ con đi xem đi, Ba không thích không khí rạp xinê ở Mỹ “.

Cuối cùng ngồi nhà một mình, mà thực ra tôi có biết không khí rạp xinê ở Mỹ như thế nào đâu mà thích với không !
Rứa thì đố các bạn biết vì răng ? – Vì đối với tôi, cái thú đi xem xinê ở Huế không còn nữa, cái thú mà không nơi nào có được, hay là vì tôi là người bảo thủ, cố chấp, hoài cổ thái quá, sống nhiều với hoài niệm quá khứ chăng ?

Ở Huế, ngày tôi còn nhỏ cho đến khi khôn lớn, có mấy rạp xinê lớn nhỏ sau đây : Rạp Richard sau này đổi tên là Việt Nam Phim bên cạnh Tiệm Bán Trà Bát Tiên (cách một con hẻm đi ra sau Bờ Hồ Ngã Giữa), Rạp Tân Tân gần chợ Đông Ba trên đường Trần Hưng Đạo. Bên kia cầu Gia Hội có Rạp Châu Tinh, gần Bến Đò Cồn thì có Rạp Gia Hội, có một thời gian đổi tên thành Rạp Khải Hoàn. Bước qua khỏi cầu Trường Tiền là Rạp Mô Ranh (Morin Frères); trong Thành Nội, Hội Hướng Đạo xây một Rạp nhỏ lấy tên là Lửa Hồng, chiếu nhiều phim khá hay và giá vé đồng hạng là 6 đồng ( ? ) – không biết trí nhớ tôi có còn chính xác không !.

 

2

Rạp Hưng Đạo ở đường Trần Hưng Đạo.

 

Ngày đó, các rạp xinê ở Huế không to lớn, hiện đại như bây giờ nhưng lại mang cái vẻ ấm cúng dễ thương vô cùng. Cái rạp lạ lùng mà tôi nhớ hoài là rạp Việt Nam Phim, vé bán rất giới hạn vì rạp nhỏ, nhất là vé hạng cá kèo (vé hạng bét, hai đồng Bảo Đại – có ảnh người đàn bà hay đàn ông ( ?) gánh dừa hoặc 3 cô gái Việt Miên Lào). Do đó bọn con nít ghiền xi nê chúng tôi phải chờ chực hằng tiếng đồng hồ, ngồi dựa vào tường hoặc la lết chơi đùa, đá kiện, đánh căng nơi con hẻm bên hông rạp. Đến khi thấy cánh cửa sổ trên tường cao mở ra là bọn con nít chúng tôi hò reo vang dội, rồi chọn thằng mô mạnh, cao, to con, để đồn đôn thằng nhỏ con cầm tiền leo lên mua 5,10 vé một lần. Sung sướng biết bao, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, áo quần nhiều khi leo trèo rách khuy, đứt nút nhiều khi dây thun đứt, sút quần mà cứ cười hô hố vì đã mua được vé đi xem phim Zorro và Đảng Sọ Người, phim hoạt họa Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn hoặc phim Anh Hề Mặt Ngựa ( Fernandel) hay hết biết.

Vào trong rạp, chen chúc nhau ngồi trên dãy ghế gỗ nhiều khi còn dính đất cát bẩn thỉu, gần bên cửa cầu tiêu, mùi nước tiểu (ammoniac) nồng nặc, có đôi lần hết chỗ ngồi phải đứng suốt mấy tiếng đồng hồ mà bọn con nít mặc quần xà lỏn chúng tôi cũng chẳng thèm để ý, chẳng hề biết mệt mỏi, cứ hả miệng cóc, giương mắt ếch ngỏng cổ nhìn lên màn hình cho đến khi hết phim vẫn còn hít hà, tiếc rẻ. Như rứa đủ biết tâm hồn trẻ thơ chúng tôi yêu Nghệ Thuật Thứ Bảy sâu đậm biết dường nào!

 

3

 

Lớn lên chút chút, học trung học, rạp Việt Nam Phim đóng cửa, thì lên xem xinê Tân Tân, hay qua rạp Mô Ranh, Châu Tinh và Gia Hội. Trong khoảng thời gian này các rạp xinê càng ngày càng cải tiến, xây dựng khá khang trang, phòng ốc đẹp đẽ, âm thanh nổi (Stéréo), màn ảnh rộng Đại Vĩ Tuyến (cinemascope), màu sắc lộng lẫy (Technicolor rồi Eastmancolor) và về sau còn có phụ đề Việt Ngữ cho các phim Anh, Pháp, Mỹ hay chuyển âm nói thẳng tiếng Việt dù là Phim Tàu, phim Nhật, phim Mễ, hay phim Ấn Độ.

Cái rạp mà hồi đó tôi thích đi xem nhất là rạp Mô Ranh vì có cái vẻ Tây, sang trọng, vì mấy dãy ghế ngồi đan bằng cật mây êm ái và những phim Pháp được chọn lọc nên rất hay mà tôi còn nhớ vài tên phim như Les Héroes sont fatigués (Anh Hùng Thấm Mệt), Le Vagabond (Kẻ Du thủ – Du Thực hay là Lãng Tử ?), Je suis Un Sentimental (Tôi là Một Người Tình Cảm hay là Kẻ Yếu Lòng ?)…v.v.v…

Nhưng cái rạp xi nê mà tôi có nhiều kỷ niệm nhất lại là rạp xi nê Tân Tân.

Một ngày mùa đông cuối năm nọ, trời mưa dầm, ướt và lạnh, áo xống phong phanh, đầu trần, tôi đội mưa đi ven dưới hàng hiên, từ Thượng Tứ men theo bờ tường Hậu Bổ, xuống Trần Hưng Đạo, đi lang thang, không chủ đích.

Đi ngang rạp Tân Tân thấy người ta đi xem xi nê đông quá, mưa thiệt to mà người ta từng đôi, từng cặp, tay trong tay, nói cười rộn rã. Một rừng người mang áo mưa, che dù, đứng chờ chực mua vé đông nghịt, đứng tràn ra cả hè phố, lề đường. Tôi tò mò nhìn xem bích chương quảng cáo thử bữa ni chiếu phim chi mà đông khách dữ ri ?

 

4

 

Thì ra là phim Lưới Tình ( La Red) do cô đào Ý Rossana Podesta thủ vai nữ chính với mấy tấm hình quảng cáo rất Vamp, rất khêu gợi. Mình đang thất tình, đang vùng vẫy tuyệt vọng trong lưới tình rồi, định xuống nhà bạn rủ đi uống cà phê tâm sự nhưng không hiểu sao, tôi lại hòa vào dòng người mua vé và năn nỉ chú Chất bán vé dành cho một chỗ mô đó cũng được, trong góc riêng rẽ, xa khuất chi cũng được để ngồi gậm nhắm nỗi buồn tình phụ.

Mua một gói đậu phụng rang gói trong giấy vở học trò thành hình như một hình tháp nhọn ( cone) đựng cục kem bên Mỹ này rồi vào ngồi thu lu, bất cần đời trong một góc. Rạp xinê ấm cúng xôn xao một lúc rồi cũng im ắng khi đèn tắt và phim Thời Sự bắt đầu.

Tôi nhướng mắt nhìn ngạc nhiên khi thấy ông Phụ, ông già soát vé nhỏ con, nói cái giọng eo éo như lại cái, ở sau Bờ Hồ Thượng Tứ, gần nhà tôi, chiếu đèn pin vào chiếc ghế bên cạnh tôi rồi nói :
” Chị ngồi chỗ ni”.
Cởi chiếc áo mưa màu hồng, cô gái vuốt mái tóc thề ngồi xuống, mắt đăm đăm nhìn lên màn ảnh như không thèm để ý đến người ngồi bên cạnh mình là ai. Tuy trong tranh tối tranh sáng tôi liếc sang cũng nhận ra đôi mắt sáng rực dưới cặp lông mày khá sắc, đậm, đôi môi hé mở như cười trên khuôn mặt trái soan khá đẹp.

Tôi cố nhớ hình như mình có gặp cô ni ở mô một đôi lần rồi thì phải. Tôi lại liếc nhìn lần nữa và nhớ ngay cô gái xinh đẹp ngổ ngáo, nhà ở gần cầu Bạch Hổ mà mình đã có lần cùng một người bạn đạp xe theo chòng ghẹo, buông lời bông đùa, đã từng đối đáp bâng quơ, nên cũng đã có chút quen biết nhau.
Tôi nín thở, đánh bạo hỏi:
“Chị có phải là V. không ? Răng đi xem xinê mà đi một mình không đi với bạn ?”.

Cô ta quay sang trả lời mà như muốn gây gổ, như muốn trút nỗi bực tức phiền muộn đang chất chứa trong lòng :
“Anh có câu chi hỏi hay hơn không ? Con trai đi một mình thì được, làm chi cũng được, còn con gái thì không à ?”.
Sau một vài giây phút ban đầu hơi bở ngở, nói năng hơi lúng túng, câu chuyện giữa hai chúng tôi, càng lúc càng tự nhiên hơn và đến khi đèn bật sáng thì cả hai đứa tôi cũng không biết câu chuyện phim đầu đuôi ra răng nữa, ” Lưới Tình” ai giăng ai mắc. Hai đứa chúng tôi chợt xấu hổ buông tay nhau ra và không biết ai đã cầm tay ai tự bao giờ !

Hai đứa ra khỏi rạp bước qua tiệm buôn tạp hóa bên cạnh rạp xi nê cho tôi mua một cái áo mưa mà cùng đội mưa đi về cửa Đông Ba ghé ăn mì Châu Anh, rồi tung tăng sánh vai vô cửa Đông Ba, lên đường Hòa Bình, ra Cửa Hữu đi ngược về cầu Bạch Hổ, đưa V. về nhà..

Thì ra cả hai chúng tôi đều đang thất tình và đang liều lĩnh bắt đầu một chuyện tình mới bằng những nụ hôn tham lam, ham hố, cuồng nhiệt như giông bão, những vòng tay siết chặt giữa trời mưa nặng hạt, trên nẻo đường vắng người, ven bờ thành rêu phong năm ấy. Như là để trả thù những kẻ phụ tình. Tôi thầm nghĩ đến mối Duyên Kỳ Ngộ và mĩm cười hãnh diện cái số Đào Hoa của mình, đi mô cũng có người thương mến, nên Bất Chiến cũng Tự Nhiên Thành nhưng… thành quách hay tình yêu chi mà xây mau quá không có xi măng hòa với mật ong hay chất hồ, chất keo tương đồng chi kết chặc thì thành quách cũng mau rã, tình yêu cũng mau tan và tất cả sẽ mau chóng mang tên là kỷ niệm.

Đi xem xinê ở Mỹ không có thú leo thành mua vé, không có thất tình ngồi cắn hột dưa, nhai đậu phụng, gậm nhắm nỗi buồn tình phụ, không có cơ hội gặp được người bị phụ tình, làm chi có những nụ hôn nóng bỏng, những vòng tay nồng ấm mà vẫn run rẫy giữa trời mưa lạnh như năm nào nữa thì đi làm chi ? Rứa thì nằm nhà xem Ti Vi, uống rượu một mình, nhớ về những ngày hoang dại ở Huế năm nào xa xưa ấy có thú hơn không ?

 

(Nguồn: Facebook/huemaiconthuong)

 

 

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: