//
you're reading...
góp nhặt cát đá, Tùy Bút, xã hội, Điểm Blog

Ở bên kia ngọn núi – Miomie

 

Xin giới thiệu bút ký của một follower quen thuộc của thân tri.

Miomie là một bạn trẻ đang học về hội họa tại vương quốc Bỉ. Tuy đang là sinh viên nhưng những tác phẩm Miomie đăng trên trang blog của mình, cho thấy Miomie có tràn đầy năng khiếu và sức sáng tạo trong lãnh vực mà cô chọn học, không những thế lối viết của Miomie cũng lôi cuốn nữa. Bài viết dưới đây Miomie đăng ngày 13.04.17, kể lại tâm tình của một vài người dân nhập cư trẻ mà Miomie có dịp được tiếp xúc trong thời gian thực tập, để sau khi đọc xong, chúng ta “nếu không mở lòng lắng nghe, ngọn núi định kiến sẽ mãi sừng sững che mờ mắt khiến ta không nhận ra những con người đang cần được giúp đỡ đang ở ngay trước mặt mình.”

Xin bật mí tên của Miomie là Nguyễn Đặng Hoàng Mi :)))

seashelloc

 

Pohan bảo rằng anh không bao giờ muốn ra đi. Nhưng phiến quân đã lên tiếng đe dọa và không thể tiếp tục đặt gia đình mình vào tình thế hiểm nguy. Thực sự, tôi đã không quyết định được nên tin bao nhiêu phần vào những điều trên. Tất cả những người vượt biên đến châu Âu đều nói giống như vậy. Các viên chức xét duyệt hồ sơ xin tị nạn của chính phủ Bỉ chắc chắn là có nghiệp vụ hơn tôi trong lĩnh vực này. Tôi sẽ để việc đánh giá về tính xác thực của từng trường hợp cụ thể cho họ vậy.

Nhưng tôi tin vào vẻ mặt đau đớn của Olfat khi cậu nhắc đến đứa em trai đáng thương của mình. Tôi cũng tin vào chặng đường xuyên qua mười một quốc gia để đến Bỉ mà cậu kể cho tôi nghe. Ở những đoạn khó diễn đạt bằng tiếng Anh, Olfat dùng cử điệu hoặc vẽ hình lên giấy để làm sáng tỏ câu chuyện.

Thoạt đầu, người dẫn đường yêu cầu một triệu một trăm nghìn rupi Pakistan cho chuyến đi từ tỉnh Nangarhar. Cha mẹ Olfat không thể xoay sở đủ nên cuối cùng họ thỏa thuận với mức giá chín trăm nghìn rupi. Số tiền này tương đương với tám nghìn euro và sẽ được thanh toán sau khi cậu tới được nước Đức.

 

2

Olfat vượt qua biên giới giữa Afghanistan và Pakistan trên một chiếc xe bán tải cùng với mười bảy người khác. (Hình: Miomie)

 

Olfat vượt qua biên giới giữa Afghanistan và Pakistan trên một chiếc xe bán tải cùng với mười bảy người khác. Thùng xe không có mui và quá nhỏ cho từng ấy đàn ông. Họ phải nằm chồng chéo lên nhau khi ngủ. Tài xế thì say khướt, luôn luôn có một chai rượu ngay cạnh vô lăng. Xe chạy rất nhanh, không dừng lại một lần, kể cả khi có hai người rơi xuống đường vì sự dằn xóc dữ dội.

Họ đi bộ năm ngày trong tình trạng thiếu nước uống dưới thời tiết nắng gắt. Sau đó phải trèo qua một ngọn núi hiểm trở vào ban đêm. Olfat hầu như không nhìn thấy gì vì trời rất tối. Có hai người đã ngã xuống núi mặc dù lần này họ di chuyển thật chậm. Tất cả đều hiểu rằng như thế là hết đối với những kẻ xấu số. Quy tắc ở trên ngọn núi cũng tương tự như trên chiếc xe ngày đầu tiên: trong bất cứ trường hợp xảy ra tai nạn cá nhân nào, cả đoàn vẫn tiếp tục không gián đoạn.

Ở Thổ Nhĩ Kỳ, có những người Afghanistan khác chuyên tiến hành các vụ bắt cóc những đồng hương đang trên đường vượt biên để đòi tiền chuộc từ gia đình họ.

Biên giới Bulgaria là một vùng đồi núi nhiều cây rậm rạp. Nhóm của Olfat, lúc này đã lên đến bốn mươi tám người, băng rừng trong bốn ngày đêm. Nhiều người bị thối móng chân cần phải được dìu đi. Một người bị thương ở đùi vì chó nghiệp vụ của cảnh sát tuần tra. Cả bọn bị phát hiện và trả về biên giới Thổ Nhĩ Kỳ. Người dẫn đường chuẩn bị một ít thức ăn nhằm đánh lạc hướng bầy chó rồi đưa tất cả quay lại Bulgaria lần nữa. Mọi chuyện trót lọt, họ thoát sang được Serbia. Bắt đầu từ đây, phương tiện di chuyển chủ yếu là xe lửa và xe buýt.

 

3

.. họ thoát sang được Serbia. Bắt đầu từ đây, phương tiện di chuyển chủ yếu là xe lửa và xe buýt. (Hình: Miomie)

 

Khi đến Đức, đoàn người tị nạn nhận được thức ăn và quần áo ấm của Hội Chữ thập đỏ. Đa số người quen của Olfat bị Đức từ chối tiếp nhận đã sang Pháp hoặc Anh để tìm cơ hội. Cậu chọn nước Bỉ nên mua vé tàu đến ga Bruxelles Midi. Tổng cộng Olfat đã đi qua mười một nước hoàn toàn bằng đường bộ: Afghanistan, Pakistan, Iran, Thổ Nhĩ Kỳ, Bulgaria, Serbia, Croatia, Slovenia, Áo, Đức và cuối cùng là Bỉ.

Pohan cũng trải qua hành trình tương tự nhưng rút ngắn được thời gian nhờ một chặng máy bay. Anh mất bốn mươi mốt ngày để đến Bỉ, so với Olfat là năm mươi ba ngày.

Trước khi tiếp xúc với Olfat và Pohan, tôi có thể thờ ơ với tin tức về người nhập cư Afghanistan trên truyền hình, có thể phát biểu một cách lạnh lùng là chiến tranh ở đó đã qua rồi. Thực tế là ở những trạm tiếp nhận tị nạn ban đầu, không có chỗ cho những người đến từ Afghanistan, quốc tịch Syria hay Libya được ưu tiên hơn. Nhưng những gì các cậu đã trải qua thực sự chạm đến tôi khi trực tiếp nghe về nó.

Chuyến xe, ngọn núi và những người biến mất trên đường đi là ấn tượng kinh hoàng đối với Olfat. Sau đó thì cậu chấp nhận phó mặc mọi chuyện cho số phận. Tự nhiên tôi hiểu ra vì sao người tài xế phải uống rượu mới giữ được cho chiếc xe chạy một mạch không dừng lại. Đó là những kinh nghiệm mà không ai muốn gặp phải trong đời. Dù nguyên nhân những thanh niên này đến đây là gì chăng nữa thì bây giờ tất cả đều là những người đang gặp nạn, không gia đình, không nhà cửa, không bánh mì, không áo rét.

Khi Olfat tới khu cắm trại dành cho dân tị nạn mới đặt chân đến Bỉ, những người Syria không thích bọn Afghanistan như các cậu vì e sợ bị chiếm mất vị trí. Olfat trải qua mười ngày trên đường phố Bruxelles trước khi có người hướng dẫn đến trung tâm Samusocial, nơi tôi đã gặp các cậu lần đầu tiên. Tôi thấy mừng cho Olfat vì sau tất cả những ký ức không hề dễ chịu đó, cậu vẫn giữ được nụ cười hiền hòa và thái độ sống tích cực. Tôi cũng vui lây vì ở Samusocial cậu có giấy và bút chì để vẽ thay vì lang thang vô định ngoài đường.

Lúc dự án sắp kết thúc cũng là lúc tôi biết tin Pohan bắt đầu đi làm trong một nhà hàng do trung tâm giới thiệu. Hồ sơ xin tị nạn của anh vẫn chưa có kết quả nhưng hiện giờ cuộc sống đã cân bằng hơn với một công việc mang lại thu nhập ổn định. Dù tôi không chắc rằng đó là việc làm lý tưởng đối với một kỹ sư tin học như Pohan.

Trước lúc lên đường, Olfat và Pohan không biết được những gì đang chờ đợi mình ở bên kia biên giới. Cũng như trước khi gặp các cậu, tôi không dự đoán được mình sẽ phản ứng như thế nào khi đến thật gần những câu chuyện từ một vùng đất xa xăm như thế. Nếu không mở lòng lắng nghe, ngọn núi định kiến sẽ mãi sừng sững che mờ mắt khiến ta không nhận ra những con người đang cần được giúp đỡ đang ở ngay trước mặt mình.

 

(Nguồn: miomie.wordpress.com)

 

 

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: