Riêng kính tặng Bác sĩ Gia đình Nguyễn Chí Vỹ M.D. Xin tặng các bạn đọc. – Tuấn. Câu nói “Người Việt Nam chết trên đống thuốc” được truyền miệng từ xưa. Trong đống thuốc này có một phương gần như không tốn tiền mua, nhưng trị được rất nhiều chứng bệnh khó chữa như tiểu đường, … Tiếp tục đọc
Kỷ niệm 30 năm ngày giỗ Nhà văn CHU TỬ Buổi sáng ngày 29-4-2005 tôi ngồi trong nhà uống trà một mình, anh tổ phó an ninh khu phố tới trước cửa nhà tôi nhắc nhở treo cờ, kỷ niệm chiến thắng 30-4. Tôi biết chứ, ngày 30-4-1975 là ngày nhà văn nhà báo Chu … Tiếp tục đọc
Họa sĩ Đinh Cường Tôn Nữ Kim Phượng sinh năm 1941 tại Phú Cát, Huế. Tốt nghiệp khóa 2 Cao Đẳng Mỹ Thuật – Huế (1958 – 1962). Huy chương Danh dự do Viện Đại Học Huế trao tặng (1959). Chị mất ngày 25 tháng 8 năm 2000 tại Huế, thọ 60 tuổi. Gia đình … Tiếp tục đọc
(Hồi ức)Với từng dòng hồi ức được viết ra sau đây, tôi như đang cấu xé chính lòng mình, và tôi biết việc đụng chạm tới vết thương của những người thân thiết trong họ tộc, thậm chí có thể bị hiểu lầm, nhận những đánh giá sai lệch ngoài ý muốn. Nhưng những cái … Tiếp tục đọc
Trích từ tuyển tập Những truyện ngắn hay nhất của quê hương chúng ta, NXB Sóng, Sài Gòn, 1973 Nguyễn-Tường Giang, sinh ngày 24.6.1942 tại Hà Nội. Con út nhà văn Thạch Lam. Qua bậc tiểu học ở trường Hàng Than Hà Nội. Cựu học sinh Chu Văn An Saigon. Hiện là bác sĩ. Hoạt … Tiếp tục đọc
Anh Hai là con trai duy nhất mà 30 tuổi vẫn độc thân nên ba má tôi sốt ruột lắm. Hồi đó, tới tuổi băm mà “chưa có gì” thì thế nào cũng xảy ra nhiều suy diễn kiểu như “chắc thằng đó kỹ tính quá”. Đàn ông con trai mà bị mang tiếng kỹ … Tiếp tục đọc
Nguyễn Phan Quế Mai dịch Giáo sư Bruce Weigl được biết đến như một hiện tượng của thi ca Mỹ . Sinh ngày 27-1-1949 tại Lorain , Ohio , ông từng tham chiến ở chiến trường Quảng Trị từ năm 1967 đến 1968 và đã chứng kiến những sự thật kinh hoàng của cuộc chiến tranh … Tiếp tục đọc
Nhà văn nữ Túy Hồng ngoài đời là người trăm năm của nhà văn Thanh Nam, tôi gặp mặt lần đầu, bấy giờ là khoảng cuối năm 1960. Chị vừa chia tay ngọn núi Ngự, từ biệt giòng sông Hương vào sống với gia đình trong một căn nhà nhỏ giữa khu Nguyễn Cư Trinh … Tiếp tục đọc
Tháng 11, trời mưa rả rích, mưa hoài mưa hủy, mưa tạnh được đâu vài tiếng đồng hồ, lại mưa dài dai dẳng .Chiều hôm nay, trời đột nhiên buồn, quăng mưa đá xuống lộp độp, làm mấy bụi rau tần ơ của tui vừa trổ ngọn xanh tươi, bị đá đè, nằm rạp bên … Tiếp tục đọc
Tôi trở lại đường Trương Minh Giảng bây giờ mang tên Lê Văn Sỹ. Thận Nhiên chạy xe Dawoo phía trước, tôi lái chiếc Cub phía sau. Nắng loang loáng trên mái tóc Nhiên nhẵn thín. Nắng loá con đường giữa trưa sáng bóng các biển hiệu. Nhà may Thủy Tiên, hiệu sơn Tất Thành, … Tiếp tục đọc
Lần trước , tôi lỡ nói phét là sẽ viết tiếp về trà trong một số tới, để cho đủ trọn bài mà tôi lỡ dại (ôi chẳng có cái dại nào giống cái dại nầy!!) đặt đầu đề là : Một Rượu , Một Trà, Một…, Một….” (may là tôi cà lăm chứ viết … Tiếp tục đọc
Một buổi chiều cuối năm ghé khu chợ Mỹ mua vài chai rượu uống Giao thừa, đón năm mới, ở vùng nầy người Á đông khá hiếm gặp, đang quanh quẩn chợt nghe nói tiếng “người mình” lại là giọng Huế, nhìn ngang qua thấy hình như là hai mẹ con đang nói chuyện với … Tiếp tục đọc
Bà nào có chồng mà khoe “Chồng tôi tốt, lịch sự với tôi, ‘ Phu phụ tương kính như tân’, hoặc chồng tôi yêu thương tôi như ‘cái thuở ban đầu lưu luyến ấy’ thì đúng là người đó đã bị chồng lừa dối hoặc họ tự dối lòng, dối người. Thực ra, chả bà … Tiếp tục đọc
Sau gần hai tháng giao tranh đẫm máu, cố đô Huế đã được tái chiếm. Sau một thời gian ngắn, Ba Mạ tôi dọn hẳn về Sài Gòn, vì nơi cả gia đình sinh sống bao năm, cùng với bốn căn nhà cho thuê đã thành gạch vụn. Riêng tôi, ở lại vì đang theo … Tiếp tục đọc
Lê Khắc Thanh Hoài Đây chỉ là bài viết của một đứa cháu, đôi lúc hồi tưởng đến ông mình với những hình ảnh còn giữ lại trong trí nhớ. Rất ít ỏi, không có gì nhiều vì khi tôi bắt đầu lớn lên và hiểu chút ít về cuộc đời thì tôi lại không còn … Tiếp tục đọc
I. NGÔ ĐÌNH LỆ THỦY, HỒNG NHAN MỆNH YỂUNửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương(Đoạn Trường Tân Thanh) 1. Niên khóa 1962-63, tôi học năm cuối của chương trình Cử Nhân Giáo khoa Văn Chương Pháp tại trường Đại Học Văn Khoa Sài Gòn. Còn nhớ cùng lớp tôi lúc ấy có nhạc sĩ Hùng … Tiếp tục đọc
“Lo mà lấy nước đổ đầy lu đi, cúng giếng đến nơi rồi kìa!”. Năm nào cũng vậy, bầy con nít bắt đầu nghỉ học sau khi ăn liên hoan tết là má tôi nhắc mấy ông con trai câu đó. Hăm ba, hăm bốn tháng chạp thì còn sớm, lấy nước xong rồi cũng … Tiếp tục đọc
“Có người bảo: Phụ nữ và mèo sẽ không đến khi nghe bạn gọi, chỉ kề bên bạn ở phút giây mà bạn chẳng lường trước. Ngày nọ tôi đứng bên song cửa trông ra sinh hoạt nhộn nhịp của một góc phố, bỗng dưng khuôn mặt một giai nhân hiện tới che lấp tầm … Tiếp tục đọc
Mai xoa đầu đứa bé ôm chân mẹ, thản nhiên nói: “con hải tặc đấy, bốn tuổi rồi”. Đưa mắt ra cửa sổ, nàng tiếp:“Anh nghĩ có buồn không, nó lớn rồi nên em rảnh một tý; có thì giờ suy nghĩ về quảng đời qua. Tinh thần em suy sụp. Mẹ già yếu mắt … Tiếp tục đọc
Thời gian là giữa chừng thập niên sáu mươi. Không gian là kinh thành Huế cuối hè đang mùa nhãn lồng sum suê trái chín. Giữa phố xá đông người trên con đường Ngã Giữa, nhưng tôi vẫn bàng hoàng khi chợt thấy bóng áo trắng vải quyến, vải của tuổi học trò. Níu tay … Tiếp tục đọc