Từ ngày hôm ấy, nhà Hương có thêm một khuôn mặt mới. Đối với tất cả mọi người trong nhà, trừ Hương và cậu con trai lớn, khuôn mặt mới này cũng chỉ như một món đồ vừa được mua về ở tiệm, bầy đó, lấp một khoảng trống nào đó mà thôi. … Tiếp tục đọc
Vợ chồng anh Lộc chị Tú quen với chúng tôi đã lâu. Lộc Tú là một cặp rất xứng đôi vừa lứa. Họ nhỏ người và nói tiếng Huế cũng nhỏ nhẹ như nhau. Vợ tôi nói họ giống nhau như hai anh em ruột chớ không phải vợ chồng. Tôi nói: “Anh đọc … Tiếp tục đọc
Tôi sắp kể một chuyện ma, nhưng cuối câu chuyện lại lạc đề sang chuyện một cô giáo. Cũng vì nhớ cô giáo mà tôi nhớ luôn đến một chuyện ma nên mới kể được tỉ mỉ như sau đây. Cô giáo lại không liên hệ gì đến chuyện ma nầy (?!). Chuyện … Tiếp tục đọc
Mỗ lúc hồi còn nhỏ để tóc trái đào, từng được nghe nói đến ngôi chùa Kim Trúc Tự ở Dương Châu, nhưng không hề biết rõ gốc gác do lai long mạch thế nào. Chỉ mới năm ngoái, may gặp được quan Đồn Điền Tư Mã là Dương Tuệ Sinh, người trong … Tiếp tục đọc
Thời tiết năm nay thật lạ, giữa mùa xuân mà trời mưa lê thê không dứt từ hơn một tuần lễ nay. Mỗi sáng thức giấc không nhìn thấy ánh mặt trời, tôi cảm thấy như thiếu thốn một chút gì đó để bắt đầu một ngày mới. Bầu trời xám ngắt, những … Tiếp tục đọc
Tôi đã đến Huế hai lần, lần nào cũng vội vã vì bận công việc nên chỉ ở lại một hai ngày. Huế vốn thâm trầm, thầm lặng, nên chẳng thể hiểu vội vã được. Tôi đã liều viết cái phần mình chưa hiểu về Huế nên không tránh khỏi sự hiểu lầm. … Tiếp tục đọc
Hưng đi chợ mua trái cây về bầy bàn thờ theo lời yêu cầu của Ngọc. Hôm nay là giỗ mẹ Ngọc. Chàng chỉ mới biết chuyện giỗ chạp cách đây chừng nửa giờ. Giỗ mẹ Ngọc cũng có thể coi như giỗ mẹ vợ chàng, dù hai người chưa làm đám cưới … Tiếp tục đọc
Xilin Diweng có một bài hát: “Because you love me”. Lời ca viết rằng: “Nếu anh không nhìn thấy, em sẽ là mắt anh, khi anh không nói, em sẽ là tiếng anh”… Lời hát đã khiến tôi nhớ đến đôi vợ chồng mù ở trong thôn bà ngoại. Đôi vợ chồng mù … Tiếp tục đọc
Thiên, con nhà nghèo ở xứ Quảng được cái là con một nên cha mẹ có tâm nguyện cho cậu quý tử học hành thành tài. Thiên học xong bậc tiểu học ở trường làng, muốn thi lên Trung học phải ra Huế. Ông bà già bán mẫu ruộng, bán con trâu, tài … Tiếp tục đọc
– Mạ về rồi! Mạ đi chợ về rồi dì Điệp ơi! Tiếng reo mừng của bé Ngân, khiến Nhung và Điệp phải bỏ dở câu chuyện. Điệp thở dài bảo: – Thôi, cứ tạm thời im lặng cho hai bác vui lòng rồi tìm từ từ giải thích sau. Loan, chị của Điệp … Tiếp tục đọc
Chưa bao giờ Mỹ ngửi thấy một mùi vị thức ăn ủ ê, gây cho cô cảm giác buồn nản như vậy. Và, cái mùi vị đó không ngờ lại là dư hương để về sau này, mỗi khi nhớ tới chị Vân, cô lại nhớ tới nó… Trưa hôm đó, chị Vân … Tiếp tục đọc
Tác giả đã góp cho Viết Về Nước Mỹ năm thứ 12 nhiều bài viết đặc biệt. Ông tên thật là Nguyễn Cao Thái, sinh năm 1959 tại Huế, vào Saigon 1968, vượt biên đến Mỹ 1979, hiện định cư tại San Jose, CA. Bài viết mới của tác giả cho mùa Mothers … Tiếp tục đọc
Lời giới thiệu của Trần Vũ: ‘‘Đột nhiên ni cô Diệu Tâm cảm thấy miệng mình lạt quá, lạt kinh khủng… – Mô Phật! Cho tôi muỗng nước mắm, tôi uống vào sẽ hết bịnh liền.’’ Khác với phong cách sôi nổi thú hoang trong Lao vào lửa, Mèo đêm của cùng một tác giả, Lòng trần được … Tiếp tục đọc
Cả gia đình mười bốn người ngồi rút chân lên cái phản gỗ kê giữa nhà, ngay cửa chính đi thẳng vào. Cái tấm phản bằng gỗ gụ vững chắc bóng loáng, ngày còn bé đối với tôi rộng thênh thang, vốn là nơi Mệ Nội hay ngồi nhai trầu, tay cầm cây quạt … Tiếp tục đọc
Đây là chuyện kể như thật như mơ của một người xa xứ nhớ về đất Quảng Trị. Nguyễn Hữu Liêm Đưa vào chuyện: Tôi về lại làng Bích La Thượng để thăm lại nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Khi đến uống rượu đế ở một chợ nhỏ bên sông Thạch Hãn, … Tiếp tục đọc
Sáng nay nhắc lại bài viết tưởng niệm sự kiện Thiên An Môn của nhà thơ Liệu Diệc Vũ, trong đó có thuật lại một phần chuyện đời của ông khi bị nhà cầm quyền Trung cộng bỏ tù 4 năm vì dính líu đến nó. Sau khi ra tù, gia đình tan nát, … Tiếp tục đọc
Ủa, con nhỏ này ở đâu ra vậy cà? Tôi ra Huế cả tuần nay rồi, bạn bè của bé Hà tôi cũng gặp hết mà có bao giờ thấy con nhỏ này đâu. Tôi nép dưới bậu cửa sổ, chăm chú ngắm đối tượng: tóc dài ôm kín khuôn mặt thanh tú, … Tiếp tục đọc
2010/04/03 Hồi học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), tôi có đọc đâu đó truyện ngắn tựa là “Lấy vợ miền quê”, của tác giả nào tôi quên. Tôi rất khoái truyện ngắn nầy và định bụng lớn lên mình cũng “lấy vợ miền quê” như tác giả kia. Nói thì … Tiếp tục đọc
Xuân sắp trở lại, khí trời thoáng mát, bất chợt tôi nhớ lại mùa xuân năm ấy… Nhà tôi ở đường Ngô Quyền, gần trường Đại học Y khoa Huế – nơi đây là trung tâm điểm của các anh sinh viên y khoa Huế để mắt “nhìn” vì nhà … Tiếp tục đọc
truyện ngắn Nơi Có Những Cây Tùng Xanh Biếc Một người bạn Nhật kể lại với tôi rằng trong suốt mấy mươi năm sau khi Kỳ Ngoại Hầu Cường Để mất, bà Ando Chie sống trong một căn hộ đơn sơ, và giữ mãi trên vách những bức hình của ông…. … Tiếp tục đọc